XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
, cố gắng một năm nữa e cũng không được. Sau khi suy nghĩ, tôi quyết định thi trường đại hoc N .
Khi tôi gọi điện thông báo tôi sẽ thi vào trường N, Dĩ Thâm ngạc nhiên: “Dĩ Văn, em có thể một trường khá hơn.”.
Nhưng không có trường nào khá hơn mà gần trường anh nhất- tôi nghĩ.
Khi nhận được giấy báo nhập học của trường N, tôi mới biết thế nào là “người tính không bằng trời tính”. Trường đại học cảu tôi đang xây dựng lại nên phải phân chia học ở nhiều địa điểm. khoa tôi học ở một địa điểm cách trường Dĩ Thâm hơn hai giờ đi xe bus.
Vậy là chỉ đến hè mới được gặp nhau.
Vào dịp hè năm thứ nhất tôi quen Mặc Sênh.
Tôi bỗng nhớ hôm đó, tôi cùng Dĩ Thâm ra phố mua đồ.
Sắp đến tết đường phố rất đông người qua lại, nhưng tôi nghe rất rõ có người gọi tên Dĩ Thâm, quay đầu lại tôi thấy một cô gai băng qua đường.
Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Mặc Sênh. Người mà sau này cả đời quấn quit bên Dĩ Thâm.
Lúc đó ấn tượng đầu tiên về cô ấy là sự xù xì.
Một cô gái xù xì.
Chiếc mũ nhung màu trắng, cổ quàng khăn quàng bằng len thô cũng màu trắng, chỉ để không đôi mắt đén rất to, đồng tử lấp lánh, vừa linh hoạt , vừa đáng yêu.
Trông cô ta như một quả cầu bằng bông xù xù khoác tay Dĩ Thâm, líu lo như chim: “Dĩ Thâm, em biết nhất định sẽ gặp anh. Em biết mà.”
Cô ta bám chặt cánh tay Dĩ Thâm, ríu rít một hồi, mới phát hiện có tôi bên cạnh, đột nhiên im bặt nghị hoặc nhìn tôi rồi lại nhìn Dĩ Thâm.
Dĩ Thâm vội giải thích: “Đây là em gái tôi, Hà Dĩ Văn.”
Tôi nhớ trước đây lúc ra phố, chúng tôi cũng nhiều lần gặp mặt bạn gái cùng lớp với Dĩ Thâm , họ đều nhiệt tình giữ chúng tôi lại, nheo mắt nhìn tôi: “Dĩ Thâm, bạn gái phải không?”
Thấy Dĩ Thâm có vẻ phật ý, họ không dám đùa nữa.
Chưa bao giờ thấy Dĩ Thâm vội thanh minh như thế.
Cô ấy nghe vậy cười tít mắt nhìn tôi, có vẻ hơi nịnh bợ: “Chào em chị là Mặc Sênh, là bạn gái anh trai em.”
Tôi choáng váng không biết làm gì, đứng ngây nhìn cô ấy.
Hình như thái độ của tôi làm cô ấy sợ, nhưng không biết làm thế nào, lại quay sang nhìn Dĩ Thâm.
Dĩ Thâm vội kéo tay cô ấy nói gay gắt: “Vừa rồi em lại không nhìn đường, tại sao sắp đèn đỏ mà vẫn sang đường?”
Bi mắng cô ấy có vẻ mất hứng, cúi đầu đá viên sỏi ở trên đường: “Em vui quá nên quên mất, không ngời lại gặp được anh. Anh không cho em số điện thoại gia đình, em đành lang thang trên phố, hy vọng gặp may. Em đã đi mấy ngày rồi”
Giọng cô ấy mỗi lúc một nhỏ, bỗng đá vào chân Dĩ Thâm một cái , đoạn quay người bỏ chạy: “Em đi đây.”
Dĩ Thâm có lẽ bị bất ngờ, đứng ngây ra, đến khi tôi đến kéo tay anh ấy: “Đi thôi Dĩ Thâm.”
Vừa đi được mấy bước bỗng Dĩ Thâm quay đầu lại, tôi cũng quay đầu nhìn theo, thấy cô ấy đứng đằng xa nhìn chúng tôi chằm chằm. thấy chúng tôi nhìn, cô ta luống cuống quay người bỏ chạy.
Tôi thấy Dĩ Thâm ngẩn người trong giây lát, ánh mắt có vẻ gì đó mà tôi chưa từng thấy.
Anh ấy trao cái túi trong tay cho tôi nói: “Dĩ Văn, chờ anh một lát nhé.”
Không chờ tôi trả lời Dĩ Thâm chạy về phía cô gái.
Hình như Dĩ Thâm chỉ đi khoảng mười phút nhưng tôi thấy rất lâu.
Khi anh ấy quay lại tôi làm như vô tình hỏi: “Dĩ Thâm, trước đây anh đã nói không yêu khi còn đi học kia mà.”
“À.”
“Nhưng…”
thái độ vừa rồi của Dĩ Thâm rõ ràng anh ấy đã công nhận.
“Đấy là do anh…” Dĩ Thâm thở dài: “Cô ấy bám anh dưc quá.”
Trước đay không ít cô gái bám theo Dĩ Thâm, có lẽ cô này bám dữ nhất. nghĩ như vậy giống như đã tìm được cái cớ, ấ
n tượng của tôi về cô ây cũng xấu đi.
Nhiều năm sau nhớ lại cảnh tượng hôm đó, tôi nghĩ mình bỏ qua rất nhiều chi tiết, như cử chỉ, ánh mắt lời nói của Dĩ Thâm lúc đó. hoàn toàn không bình thường.
Nhưngx ngày tháng đó thật là vui. Khai giảng năm thứ hai, nhà trường thông báo cho chúng tôi một tin vui, chỉ có điều sai khi toio biết tin Dĩ Thâm đã có người yêu, không biết đó còn là tin vui với tôi hay không.
Trường tôi cuối cùng đã trở về địa điểm cũ, trường lớp mới tinh, chỉ cách trường Dĩ Thâm một con đường.
Còn tôi và Mặc Sênhcũng trỏe thành “bạn tốt” của nhau theo cách nói của cô ấy.
Khi ba tháng chúng tôi đi cùng nhau. MẶC SÊNH bao giờ cũng một tay nắm tay tôi, tay kia kéo tay Dĩ Thâm: “Dĩ Thâm, anh đi