XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
i của Dĩ Thâm, tâm trạng tôi lúc chứa chan hi vọng,lúc hoàn toàn tuyệt vọng, su đó một tuần liền không hề có tin tức của họ, tâm trạng lúc đó biến thành nỗi hoang mang.
Mấy lần nhấc điện thoại, lại không biết gọi cho ai. Triệu Mặc Sênhư? Su cuộc nó chuyện lần trước sao? Hay là Dĩ Thâm? Thời gian dài đến mức toi cảm thấy mình bị họ bỏ quên. Lại qua hai ngày nữa, cuối cùng tôi không chịu được, tôi sang trường của Dĩ Thâm, lúc đó mới biết chỉ có mấy ngày ngắn ngủi đã xảy ra chuyện kinh thiên động địa.
Mặc Sênhra đi.
Nghe nói cô ây đi mỹ.
Ảnh hưởng sự ra đi của Mặc Sênhđối với Dĩ Thâm mấy năm sau tôi mới dần dần nhận ra. Lúc đó tôi thậm chí cho rằng ảnh hưởng là rất nhỏ, bởi biểu hiện của Dĩ Thâm, hoàn toàn có thể xem là bình tĩnh.
Hôm đó với tâm trạng thấp thỏm tôi đến tìm Dĩ Thâm.
Trường C có một wui định bất thành văn: Nam không được tùy tiện vào kí túc xá nữ, còn nữ có thể thoái mái vào khu kí túc xá nam, cho nên tôi đi thẳng đến phòng Dĩ Thâm.
Dĩ Thâm không có ở đó.
Bạn bè Dĩ Thâm đều biết tôi, vừa thấy tôi đã hỏi ngay có biết Mặc Sênhđã ra đi.
Tôi sững người.
Trươc khi Dĩ Thâm về, mấy người trong phòng đã nói qua tình hình cho tôi biết, có người còn khuyên tôi an ủi Dĩ Thâm, không nên luyến tiếc con người vô trách nhiệm ấy….
Những gì họ nói sau đó tôi hoàn toàn không nghe được, tôi đã nghĩ đến rất nhiều tình huống nhưng không nghĩ đến tinh huống Mặc Sênhra đi. Trong đầu tôi chỉ có một í nghĩ, tại sao cô ấy dứt khoát ra đi như vậy? là do giống như tôi thường nói đùa với nhau “ra đi không lời từ biệt” hay là do những câu nói của tôi?
Đúng lúc tôi đang băn khoăn thì Dĩ Thâm từ văn phòng khoa trở về. trông anh ấy có vẻ vẫn bình thuowngfm hình như có hơi gầy đi, khoảng trán ở giữa hai hàng lông mày u uất, cái nhìn u ám.
Tôi đứng lên
“Dĩ Văn.” Anh ấy nói vậy khi nhìn thấy tôi.
“Em..em đến.” Tôi không biết nói như thế nào, những í nghĩ rối rắm khiến tôi bất giác hoảng sợ. nếu biết Mặc Sênhra đi vì câu nói của tôi, Dĩ Thâm sẽ như thế nào đây?
Dĩ Thâm dường như không để í đến vẻ bất thường của tôi, vẫn như mọi khi hỏi tôi có việc gì. Tôi lắc đầu.
Dĩ Thâm không nói gì, bảo tôi cùng đi ăn trưa. Chúng tôi đến căng tin.
Nếu không ra ngoài ăn tiệm, căng tin nhà trường là nơi chúng tôi thường đến, bởi vì Mặc Sênhrất thích món sườn xào chua ngọt ở đây, lần nào đến cũng xếp hàng chờ chỉ sợ không mua được. nhân viên ở đấy đều quen thuộc Mặc Sênh, thậm chí còn cho cô ấy nhiều hơn chút đỉnh, Mặc Sênhăn không hết thường gắp từng miếng vào bát của Dĩ Thâm. Dĩ Thâm thực ra không thích đồ ngọt nhưng cũng không từ chối.
Trong bữa ăn Dĩ Thâm chỉ im lặn, không hề mở miệng, tôi cũng không dám nói gì. Xong bữa, ra nhà ăn, bỗng Dĩ Thâm bảo tôi: “Anh đi cùng emv ề trường.”
Thoạt nghe vậy tôi đã sung sướng phát điên, nhưng niềm vui ngay lập tức tiêu tan.
“Thẻ thư viện của Mặc Sênhở chỗ em.”
“Cái gì?” tôi không hiểu.
Cuốn “Ngân hàng học tiền tệ” lần trước anh mượn cho em dùng thẻ của cô ấy, mượn xong anh kẹo luôn vào sách.” Anh ấy nói tên Mặc Sênhvới thái độ bình thường, như nói tên một người bạn bình thường nào đó. không hiểu sao khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm.
“Thế ư?” Tôi ngẩn ngơ đáp.
Trên đường đi chúng tôi chẳng ai nó gì. Con đường hôm đó rất yên tĩnh, Dĩ Thâm vốn it nói, trước đay khi ba chúng tôi đi bên nhau, chỉ có Mặc Sênhríu rít đủ thứ chuyên.
Đến trường của tôi, Dĩ Thâm đưng dưới dợi toi chạy lên phòng.
Thời gian trước tôi cần viết chuyên đề về “Ngân hàng học tiền tệ.” , cuốn ở thư viện trường tôi đã cũ, tôi nhờ Dĩ Thâm mượn ở thư viện trường bên ấy. Phần của Dĩ Thâm trong sỏ thư viện đã kín, nên anh ấy dùng thẻ của Mặc Sênh để mượn cho tôi.
Tôi trèo lên giường lấy ra cuốn “Ngân hàng học tiền tệ” lật vội xem, bên trong quả có tấm thẻ của Mặc Sênh, kpej ở gần cuối cuốn sách, trước đó tôi không để í.
Trên thẻ là bức ảnh nhỏ của Mặc Sênh. Trong ảnh Mặc Sênhkết tóc đuôi sam, đôi mắt to cười tít trông như nửa vầng trăng, khuôn mặt rạng rỡ.
Nụ cười rất quen thuộc, trước đó không lâu tôi còn thường xuyên nhìn thấy.
Có lẽ là do thực sự vui sướng nên Mặc Sênhcưới rất thoải mái, rất tự nhiên,cuốn hút, thấp thoáng lún đồng tiền trên má, vừa tinh nghịch vừa ngây thơ , khiến người ta bất giác cũng thấy vui lây.