XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
dài ra một hơi: “Em ấy, bắt tôi đợi lâu như thế.”
Tổng giám đốc đang oán giận tôi đấy à?! Một tiếng chuông vang lên, bùa phép bị giải trừ, thân phận một nhân viên nhỏ không quyền không thế trở về ngay lập tức, tôi kiên quyết: “Không có ạ, lần sau tuyệt đối sẽ không để tổng giám đốc đợi em nữa!”
Khóe miệng hắn càng nở rộng hơn: “Thật không?”
Tôi gật đầu cái rụp đảm bảo.
Hắn khẽ lắc đầu rồi cũng chẳng nói gì thêm, chỉ đứng dậy nói: “Chúng ta đi thôi.”
Tôi vội vàng đi tới, cầm lấy valy của hắn, rồi nhắm mắt nhắm mũi đi theo sau.
Đứng bên ngoài sân bay chờ taxi, tôi vẫn muốn hỏi sao không gặp Tóc Vàng, nhưng ngẫm lại, quan hệ của bọn họ trong xã hội bây giờ càng giấu kín càng tốt, thế nên đành bỏ qua ý định muốn hỏi trong đầu. Tới trước cửa chung cư, tôi định chào ra về, nhưng nhìn hắn chẳng có phản ứng gì lại đành rón rén đi theo. Nhưng tới tận khi hắn đã mở cửa thì chân tôi như gắn chặt xuống đất, miễn cưỡng kéo ra một nụ cười, tôi nói: “Tổng giám đốc, em đã đưa anh về tới cửa rồi, em về trước nhé?”
Hắn không thèm quay đầu lại, nhẹ nhàng bước vào trong: “Tôi đi tắm, em mang hành lý vào sắp xếp đi.”
Sao lại tự nhiên sai bảo người ta thế hả.
Mà cái đáng thẹn là tôi lại một lần nữa bị hắn tự nhiên đem ra sai bảo.
Tôi vội vàng lấy quần áo từ trong valy ra, vội vàng gấp lại, rồi bỏ vào trong ngăn tủ. Tôi làm rất nhanh, muốn thu dọn xong lúc hắn vẫn còn đang tắm, cứ ở chỗ này lâu khiến tôi cảm thấy hơi sờ sợ…
Tới khi đã sắp xếp hành lý gọn gàng, tôi vội vàng đứng dậy, tính ra đứng ngoài nhà tắm chào một tiếng rồi đi về. Nhưng ngẩng đầu lên đã thấy Tống Tử Ngôn đứng dựa người vào cửa phòng ngủ, nhìn tôi một cách kỳ quặc.
Nhìn mái tóc ướt rượt của hắn cứ nhỏ từng giọt, từng giọt nước xuống khăn tắm, bỗng nhiên miệng lưỡi tôi khô khốc, ngay cả nói cũng thành lắp bắp: “Tổng…tổng giám đốc, đồ đạc…đã thu dọn xong hết rồi, vậy…em về trước đây.”
Tống Tử Ngôn vẫn đứng nguyên ở đó, trong phòng ngủ chỉ mở một cái đèn tường nhỏ, khiến tôi chỉ nhìn thấy đường viền trên khuôn mặt hắn. Hắn cứ đứng như thế nhìn tôi một lát rồi mới đáp lại: “Ừ.”
Được hắn ân chuẩn, tôi vội vàng đi như chạy lách qua người hắn, tới trước cửa phòng khách, đang muốn mở cửa thì cái người phía sau đã đi tới.
Tay bị kéo lại…người bị kéo qua…trước mắt tối sầm…trên môi âm ấm…đầu óc trống rỗng…
Rồi, trái đất lại bị thế lực dâm đãng chinh phục một lần nữa…
Có người nói, người sẽ không hai lần tắm ở cùng dòng sông.
Lại nghe, người sẽ không ngã hai lần ở cùng một chỗ.
Nghe nữa, người là một loài động vật biết rút kinh nghiệm
Nhưng, tôi lại hai lần bị cùng một người đè xuống giường.
Nắm chặt ga trải giường nhìn lên trần nhà, tôi trầm ngâm.
Lần này tuyệt đối là hành vi cưỡng bức, tuy rằng cuối cùng…cơ thể đã phản bội lại lý trí, nhưng xét trên phương diện tinh thần, tôi vẫn một mực phản kháng!!
Tôi nghĩ nghĩ, hình như mình phải làm chuyện gì đó để chứng tỏ rằng mình không phải là người có thể tùy tiện muốn bắt nạt là bắt nạt được.
Thế nên, tôi rất nghiêm túc quay sang bên cạnh mở miệng nói.
Lời thì chưa ra khỏi miệng, cái bụng đã kêu òn ọt trước.
Khí thế xẹp xuống ngay tắp lự.
Hu, sáng giờ ngồi xe bus còn chưa được ăn gì, buổi tối còn phải tiêu hao một đống thể lực thế này…
Mất mặt quá! Rõ ràng là mặt tôi rất nghiêm túc, ánh mắt nhìn Tống Tử Ngôn như nhìn kẻ địch, nhưng bụng lại kêu lên rồn rột.
Hắn cúi đầu nhìn tôi: “Đói à?”
Tôi ngơ ngơ gật đầu.
Hắn trở người dậy: “Tôi cũng đói, em đi làm gì ăn đi.”
Tôi đã bị ăn rồi còn phải lê thân đi làm đồ ăn nữa, trước đã phải làm thỏa mãn thú tính rồi, sau còn bị bắt phải thỏa mãn cái bụng. Cầm cái muôi đứng trong nhà bếp, mặt tôi trầm xuống.
Vẫn là ba món mặn, một món canh như cũ, tôi ngồi vào bàn, im lặng vào bữa cơm.
Kỳ quặc quá, cái cảnh này chả có chỗ nào giống cảnh một đôi gian phu dâm phụ vừa trải qua một trận mây mưa gì cả. Tôi cảm giác được không khí đang ngày càng bị ép lại, ép tới mức hít thở không thông, tuy bụng đói, nhưng lại chẳng muốn ăn gì hết.
Bỗng nhiên Tống Tử Ngôn gắp qua cho tôi một món, cái này…tôi lại càng không muốn