XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
au? Dù cô có đi đến tận chân trời góc biển, anh cũng quyết lục tung cả thế giới này lên để tìm được cô.
Kim Ngân và Vĩnh Khanh, rõ ràng họ sinh ra là để dành cho nhau, nhưng ông trời thực độc ác...Tình yêu của họ đã kết thúc vào buổi chiều năm ấy rồi. Buổi chiều bên dòng sông chảy xiết, cô đã để dòng chảy ấy cuốn trôi tất cả. Thứ còn lại chỉ là thù hận và đau thương.
.
.
.
Đúng bảy giờ tối, Hữu Quân và Hương Liên đến đón Linh đi ăn tối. Linh chạy xuống dưới nhà, bỗng nhìn thấy mẹ đang thơ thẩn ngồi bên hồ bơi, khuôn mặt đượm một vẻ tâm tư.
Linh từ từ bước lại, cô thận trọng nói:
- Mẹ...Sao mẹ lại ngồi đây?
Bà Hải không quay đầu nhìn con gái, tránh cho đôi mắt đã đỏ hoe từ bao giờ của mình bị phát hiện, bà đành trả lời ngắn gọn:
- Mẹ không sao!
Nghe thấy câu trả lời này, Linh càng lo lắng hơn. Vừa rồi cô còn thấy bà Hướng ngồi đây mà, sao bây giờ lại không thấy đâu? Có lẽ bà đã về rồi. Cô thở dài, ngồi xuống nắm lấy tay mẹ, mỉm cười nói:
- Có chuyện gì thì mẹ hãy tâm sự với con đi. Giữ trong lòng nhiều không khéo tổn thọ mất.
Bà Hải cười buồn, quay đầu lại vuốt tóc con gái. Bà chắc là nó đã biết bà khóc rồi, nên bà cũng chẳng muốn trốn tránh làm gì nữa.
- Vĩnh Khanh đã nhớ lại mọi chuyện rồi hả con? Và nó đi đâu rồi?
Linh thở dài, hóa ra là chuyện này. Haiz, sao anh trai của cô lớn đầu rồi mà chẳng suy nghĩ thấu đáo được một chút thế nhỉ? Chuyện đã qua lâu như vậy, mọi người ai cũng có cuộc sống của riêng mình, tại sao anh lại cứ ích kỷ khiến người khác phải lo lắng như thế? Kim Ngân không có tội, Hoàng Mai cũng thế. Trong chuyện này, người có tội lớn nhất là người không chịu gạt đi quá khứ. Kim Ngân không bỏ được câu chuyện của mười năm trước là do cô bị ràng buộc bởi Vĩnh Khanh. Hoàng Mai không quên được đứa con của mình là do Vĩnh Khanh không dứt khoát.
Đáng ra mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nếu anh trai cô chịu mở lòng một chút. Nhưng Linh biết, Vĩnh Khanh trước giờ là một con người rất cao ngạo, lạnh lùng. Một khi anh đã quyết là không ai có thể ngăn cản. Trừ khi...là tự anh muốn buông tay. Còn không, anh tuyệt đối sẽ đuổi đến cùng.
Linh mỉm cười nói giọng trấn an:
- Không có gì đâu mẹ. Trước giờ anh trai con vẫn luôn là một người tài giỏi mà. Anh ấy nhớ lại được mọi chuyện là tốt. Con nghĩ...anh ấy có thể tự lo cho mình.
Hy vọng là Kim Ngân cũng thế!
Ông trời đã làm cho chuyện đời trớ trêu như vậy, thì con người cũng sẽ có những cách đế sinh tồn. Chỉ cần họ có niềm tin thì mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn cả thôi.
Lúc sau, ở ngoài cổng bỗng có tiếng còi xe vang lên. Linh không cần đoán cũng biết là ai. Đã bảy giờ rồi, ngoài Hữu Quân ra thì còn có thể là ai được cơ chứ. Cô mỉm cười, cố gắng an ủi mẹ vài câu nữa để mẹ được yên lòng rồi xách túi bước ra ngoài.
Vừa mới ra đến cổng Linh đã thấy Hữu Quân đứng ở đó. Hôm nay anh lại mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, kết hợp với một chiếc quần màu đen. Tuy là những gam màu đã cũ và rất đơn giản, nhưng khi kết hợp với nhau lại không hề gây cho ta cảm giác chán mắt. Đã thế, người được những gam màu ấy tô điểm lại chính là Hữu Quân, một con người có ngoại hình đẹp thì ai có thể thấy chán được cơ chứ?
Linh bước đến, liếc thấy một người phụ nữ đang ngồi trong ghế lái phụ. Vì trời hơi tối nên cô không thể nhìn rõ mặt người đó, nhưng cô dám khẳng định, đó là Hương Liên. Hai chị em cũng đã hai năm không gặp nhau, dù không thân lắm, nhưng cô vẫn thấy vui khi gặp chị.
Hữu Quân lịch sự mở cửa cho cô. Rồi sau đó mới ngồi vào chỗ của mình. Anh vừa nổ máy, vừa quay lại nhìn Linh đang ngồi ở ghế sau rồi nói:
- Em đã nhận ra ai chưa?
Linh tủm tỉm cười:
- Thế vừa rồi em chẳng chào chị Hương Liên đó là gì? Anh bỏ cái thói nhắc khéo đáng ghét ấy đi nhé.
Hữu Quân cười, khi cười, má lúm đồng tiền của anh hiện lên khiến người ta bị thu hút bởi nụ cười ấy. Linh cũng vậy, cô thích nhìn anh cười. Bởi khi ấy, cô thấy được vẻ thuần khiết trong con người anh. Nhưng đó là hai năm trước, con bây giờ, tất cả đã khác rồi.
Hương Liên ngồi ghế trên cũng quay lại nhìn Linh. Mười năm trôi qua, cô không có gì thay đổi mấy. Vẫn thích tô môi đậm, vẫn thích những bộ đồ sành điệu và quyến rũ, vẫn thích nhìn người khác với một ánh mắt lạnh lùng và kiêu ngạo như thế. Cô ấy vẫn là một Hương Liên của mười năm về trước. Có chăng, chỉ là tuổi tác đã có phần nhiều thêm thôi.