cute;i sân khấu trống trơ kia. Trong đầu Tạ Nam vẫn cố nhớ lại những thứ nhìn thấy và nghe thấy trong ảo cảnh, đã được biểu diễn rõ ràng trong buổi tối hôm nay, đối với Tạ Nam mà nói hình như nó có một ý nghĩa khác.
Mấy chiếc đèn trên sân khấu bỗng chốc lại được bật sáng, tiếng trống chiêng thê lương không biết vì sao lại nổi lên, vừa rồi rõ ràng nhìn thấy diễn viên đoàn kịch đã đi ra ngoài cổng chính rồi mà, thật là kỳ lạ.
Một nhân vật tiểu sinh bước lên sân khấu, đứng ở giữa, dùng làn điệu chính tông bắt đầu hát một đoạn về tình nghĩa huynh đệ, trong lời hát thể hiện ý không hài lòng với việc đối nhân xử thế. Chương XX
THỦY QUỶ
Hát xong đoạn này, cửa đối diện lại có một nhân vật nữ thướt tha bước ra, vẩy vẩy tay áo, áp sát tiểu sinh đóng vai Trương Phùng Chi, khẽ dựa vào đứng bên cạnh.
Vai đào này nhìn dáng vẻ khá quen, Tạ Nam nhìn kỹ nhưng lúc này không thể nhận ra là ai.
Vai đào này hóa trang thành một gương mặt mỹ miều, ánh mắt xinh đẹp, giống như hoa thủy tiên, nhưng dưới lớp phấn trang điểm dày nhất thời vẫn nhìn không rõ khuôn mặt thật.
Kịch vẫn được diễn, ánh đèn trên sân khấu không bật hết, cảnh tượng lúc này càng giống như trong kịch nói, hai diễn viên đứng bất động dưới ánh đèn.
Ba người đều cảm thấy chuyện này không bình thường, nhưng không ai nói được rốt cuộc không bình thường ở chỗ nào.
Trên sân khấu người kia bắt đầu cười khà khà khà, vang vọng trong sân kịch rộng lớn này.
Tiếng cười này cơ hồ có thể làm chấn động cả mái ngói cùng sân kịch, bốn phía bỗng chốc trở nên u ám kỳ lạ, một lớp sương mù quái dị tỏa ra.
Ngay lãnh đạo, trưởng phòng Trương và cả đám khán giả đông đúc kia đều không thể nhìn thấy đợt cao trào trong vở Sông Thần này.
Mấy người có thân hình cường tráng hai bên tỏa ra, mặt bồi đầy máu, mắt trợn trừng trừng. Trên tay cầm xiên sắt, những cái xiên sắt này chính là đạo cụ trong vở kịch Sông Thần, nhưng những đạo cụ này vốn là những vụ khí đáng giá.
Sự sắc nhọn trên đầu của xiên sắt trông vô cùng đáng sợ, mà người cầm chúng lại giống như dã thú, phì phò tiến lại, ép ba người lùi vào cạnh sân khấu.
Trương Phùng Chi trên sân khấu lại phát ra một tràng cười qu&aa