XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ừ chân. Lững thững đi về khách sạn thì thấy em ngồi ở mấy bậc thềm trước cửa. Trông em như đứa trẻ vừa bị lũ bạn xông vào đánh.
-Vi làm gì vậy. Biết người ta đi tìm suốt nãy giờ không ?
-Vi tưởng qua làm mất quần nên nay Hoàng bỏ về Hà Nội rồi. Hic
Mặt em buồn so, nửa sợ mình nửa vui vì tìm thấy mình. Dắt em lên phòng. Định khoe em cái mũ mới mua thì ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy lũ mèo cùng nhau cào rách mẹ mất một nửa. Hic. Bực quá suýt lẳng mấy con ra cửa sổ. Em mà không cười ôm lấy mình giữ lại thì hậu quả khó lường. Em nhặt mũ lên rũ rũ cho hết lông mèo rồi cẩn thận gấp lại cất vào vali. Giờ mới để ý thấy em đã cất hết đồ đạc rồi.
-Sao Vi cất đồ đi thế ?
-Chúng mình phải về mà. Vi biết rồi...
Không muốn nói gì nữa. Đưa em đi ăn nốt món bánh mì ở Lu cafe rồi hai
đứa lại ôm vali và thùng mèo ra ga. Lần này mình tỉnh táo hơn lúc đi. Ngồi chống tay lên thành cửa sổ ngắm cảnh. Em thì gục vào vai mình. Thấy nhắm mắt nhưng không biết có ngủ hay không. Muốn nắm tay em mà ngại ngại. Đành để em yên tĩnh với những suy nghĩ của riêng em. Cảnh vật bên đường cứ trượt đi theo từng tích tắc. Ước gì đường về cứ dài mãi. Để mình được bên em nhiều hơn.
Xuống ga Hà Nội, mình về nhà trước để tránh cô Thi nhìn thấy mình đi cùng em. Mà sao lại lắm. Đi mới có 3 ngày mà cảm giác như xa nhà 3 năm ? May mà mẹ không có nhà. Cứ tưởng tượng ra cảnh mẹ lao vào đập mình là nổi da gà. Trèo lên gác chui vào kho cất lũ mèo. Xuống phòng là chạy ngay ra ban công ngóng em về. Ngồi mãi mới thấy bóng em xách vali đi từ đầu ngõ. Nhẹ nhõm hẳn. Em đi chậm lắm, dò từng bước mệt mỏi. Nhìn em mà xót xa quá. Xách có cái vali nhỏ thôi mà như ôm thùng sắt nặng mấy tấn.
Em qua nhà bác Tâm đón Ki rồi mới về. Vừa mở cổng em đã ngước lên nhìn mình, nhoẻn miệng cười. Mình hạnh phúc tí ngã lộn cổ chết. Nhắn tin bảo em nghỉ ngơi rồi chiều còn đi với mẹ xong, vào mở máy online. Mới đăng nhập cái là thằng Hưng nhảy vào buzz ngay. Thằng khùng, cứ nhìn thấy mặt là ghét.
-Này, tao hỏi ! Mày yêu em Nhíp hả ?
-Không, biến đi cho tao làm việc.
-Không trả lời tao không biến. Mày yêu em Nhíp không ?
-Không, chơi bời thôi.
Mình thừa biết nếu trả lời có thì thằng này lại tuôn ra một đống câu hỏi kèm theo. Thế nên cắt đuôi nó luôn cho nhanh. Đỡ lằng nhằng.
Lượn lờ trên mạng chán, mình xuống bếp tìm đồ ăn. Vừa xuống cầu thang thì giật bắn mình. Vi đã sang từ bao giờ. Em lấy thức ăn trong tủ ra nấu. Sao biết mình đói mà nấu cơm thế này ! Lại gần ghé sát mặt vào vai em, em giật mình rồi quay ra tát nhẹ mình 1 cái. Hi hi, thích thích !
-Đưa làm cho !
-Không cần !
-Đã bảo đưa đây mà lại.
Vừa nói vừa nắm cái tay em đang cầm dao thái rau làm luôn. Em cũng đứng yên cho mình giở trò. Hình như em vừa tắm xong. Mùi thơm dã man. Hít vài cái mà người cứng đơ. Em thấy mình ngơ ngơ thì đẩy ra nấu tiếp. Ngại quá, đành ra ghế ngồi nhìn em nấu. Chẳng hiểu sao nhìn một người con gái nấu ăn là mình lại mơ về ngôi nhà và một đứa trẻ. =.=