Rồi các bạn nhỏ lại khoe cho chúng tôi phiếu bé ngoan, những hình vẽ và cả những vật được tạo ra từ đất nặn. Ở đây ko thiếu thứ gì rồi.
Bây giờ chuyển sang chơi trốn tìm ! Mạnh Vũ luôn phải đi tìm , nhưng anh ấy giả vờ ko tìm thấy.
Các bé ấy lại cười hả hê, chê bai :
- Dễ thế mà tìm không ra.
- Anh Vũ chơi dở quá đi !
Chán chê, lũ loắt choắt này lại đòi chơi bịt mắt bắt dê.
Trúc Vũ bịt mắt đi tìm đầu tiên. Trúc Vũ bắt được một cậu bé, chưa kịp đưa tay ra sờ xem thử thì nhóc ấy đã cuống quít hét lên :
- A, chị Trúc Vũ, em ko phải là Tít đâu.
Ba người chúng tôi cười ầm lên, bọn nhỏ ngơ ngác ko hiểu nhưng vẫn cười theo đầy vui vẻ.
Rồi các bé ấy túm nhau lại, ko cho chúng tôi lại gần, nói gì đó thật bí mật.
Nhưng mà…âm lượng quá lớn rồi !
Cậu bé tên Tít vẻ mặt hình sự :
- Chị Vy Anh rất ngốc. Chúng mình bịt mắt chị ấy đi.
Cô nhóc lên tiếng :
- Đúng vậy . Chúng mình sẽ ko bị chị ấy đoán ra đâu.
- Tớ cũng nghĩ thế. Chị ấy con nít lắm.
Mấy đứa gật đầu đồng ý.
Hai người tên Vũ cười ngất…còn tôi…vẻ mặt đã chuyển thành xám tro.
Được lắm lũ nhóc này ! Vy Anh thiên tài mà ko làm được mấy chuyện cỏn con này sao !
Tôi hừng hực ý chí tự lấy khăn bịt mắt mình…Nhưng mà…A !!! Trời ơi !!! Hình như bịt chặt quá rồi …
- Trúc Vũ, Trúc Vũ. Cậu mau cởi ra cho tớ nhanh lên !
Lần này, bọn nhỏ lại được thể cười ầm lên :
- Đã bảo chị ấy rất ngốc mà.
Có đứa còn thở dài…
Chờ đó đi ! Lũ loắt choắt ! Hừ, để xem, tôi sẽ bắt từng đứa và đoán chính xác cho xem.
Tôi bắt đầu quyết tâm thể hiện để bọn nhỏ biết thế nào là tài năng thật sự !
Nghe thấy tiếng phát ra từ bên phải…a, lại cả bên trái…
Rồi, đã bắt được một nhóc. Đứa nhỏ hét lên một tiếng, chờ tôi đọc tên.
Haha, cái mũi tẹt này thì còn ai vào nữa :
- Chị biết rồi nhé. Em là Nhi.
Bé Nhi a một tiếng đầy đau khổ, lầm bầm như cụ non :
- Chị khôn ra từ bao giờ thế.
- …
Nói rồi đã chạy biến ! Còn năm tên giặc nữa ! Một cậu bé nữa lại bị tôi phát hiện !
Haha, còn bốn tên nữa thôi. Đã thấy ta chưa , thấy chưa ! Tâm trạng của tôi trở nên cực kì thoải mái.
Bỗng nhiên tôi nghe thất có một động rất lớn kéo theo cả tiếng hét ầm ỹ của lũ nhỏ và cả Trúc Vũ. Tiếng động ấy ngày càng gần rồi biến mất. Có lẽ là máy bay đi ngang qua.
Nhưng tiếng hét của các bạn nhỏ vẫn ko ngừng vang lên. Hừ , đánh lạc hướng chứ gì !
Còn lâu nhé !
Tôi bắt đầu đi tìm tiếp nhưng lũ loắt choắt vẫn tiếp tục la hét.
Đừng ! Đừng để ý ! Đừng mắc lừa ! Tôi tự dặn mình rồi tập trung vào trò chơi .