i. Em muốn thực hiện một việc quan trọng nhất đời mình, đó là…thổ lộ với anh một điều. Phong…em yêu anh…Hãy để em được bên anh. Chỉ cần anh cho phép, em sẽ theo anh tới bất cứ nơi đâu. Phong…làm ơn, chấp nhận em..
Wow ! Thật lãng mạn ! Anh hạnh phúc như vậy ! Được chị Kamila thổ lộ trực tiếp thế này…
Tôi cũng thật sự cảm thấy như mình đắm chìm trong khoảnh khắc ấy…
Kamila xinh đẹp đầy quyên rũ…ngọt ngào và say đắm…
Giống như nàng công chúa chờ đợi hoàng tử của mình.
- Lúc đó, mọi người đều đổ dồn về phía chúng tôi. Hàng loạt máy quay phim cũng đều được chuẩn bị để ghi lại hình ảnh đó. Duy Phong nhìn Kamila…
Tim tôi bỗng nhiên đập rất nhanh…Vừa hồi hộp vừa bất an…
Thư kí Hoàng bắt chước anh, ánh mắt đầy lạnh lẽo và thản nhiên, vẻ mặt hờ hững, giọng nói không cảm xúc :
- Sorry, were you talking to me ? ( Xin lỗi, cô đang nói chuyện với tôi à ? )
- ….
Căn phòng phút chốc trở nên im bặt, bị bao phủ bởi không khí quái dị…
Mặc dù là thư kí Hoàng chỉ bắt chước lại thôi nhưng như thế cũng đủ để làm cho chúng tôi bất động – chết lặng – sững sờ – kinh ngạc .
Một từ thôi – Sốc.
- Haha. Mọi người không chứng kiến mà còn như thế thì phải biết lúc đó, bữa dạ tiệc như thế nào . Haha. Phải gọi đó là dạ-tiệc-hóa-đá. Haha. Lúc DP nói xong , cùng tôi rời đi thì khung cảnh ở đó vẫn không hề thay đổi . Tất cả đều nhìn nhau như thế này này . – Thư kí Hoàng mở to mắt, há miệng rồi lại tiếp tục cười lớn .
Rider Nguyên là người đầu tiên có phản ứng, ngã lăn xuống sàn , nhìn trần nhà , cười và cười. Giống như từ trước tới nay người này đều phải khóc.
Liền sau đó, hai người tên Vũ cũng cười tới nỗi ngã nhào…ngồi dậy…cười lớn….lại ngã nhào tiếp.
Còn tôi ư …vẻ mặt vẫn cứng ngắc…Thật muốn khóc mà !
Tôi từ từ …từ từ đưa mắt nhìn người ấy.
Ngay lập tức ..thần trí còn chưa hồi phục hẳn lại bị chấn động !!!
Anh tựa đầu vào tường, đôi chân dài duỗi thẳng ra , mắt nhắm lại …
Ồ…anh ấy đang ngủ …
Ngủ ? Ngủ ư ? Còn có thể như thế nữa !!!
Ngủ …trong khi mọi người đang nói chuyện về mình ???
Tôi tự ghi nhớ vào đầu một kinh nghiệm lớn – sau này không nên tiếp xúc nhiều với anh , như thế sẽ có thể bị đau tim bất cứ lúc nào.
Nhưng mà nhìn dáng vẻ của người ấy…đến lúc ngủ cũng hờ hững và thờ ơ như vậy…
Tiếng cười quá lớn làm anh khẽ nhíu mày.
Tôi nhìn mấy người còn cười bò kia, ra dấu :
- Suỵt ! Mọi người đừng cười nữa . Để anh ấy ngủ.
Mọi người tất nhiên là…vẫn cứ cười ha hả . Không phải họ không muốn mà căn bản là đã không thể dừng lại được nữa rồi.
Tôi bất lực nhìn họ…Mấy nhóc em cũng đã lăn ra ngủ từ lúc nào.