Mẹ cẩn thận lấy bánh mì từ trong lò nướng ra, dịu dàng nhìn hai bố con :
- Anh cứ để kệ con. Ở nhà nghỉ ngơi vài hôm. Công việc lại sắp bù đầu rồi.
Bố giúp mẹ phết bơ lên bánh, dù có thế nào cũng cười rất hiền :
- Hai mẹ con không cho thì thôi vậy. Hôm nay, bố ở nhà dọn nhà. Haha.
Lúc chuẩn bị đi học, bố giúp tôi đưa xe đạp ra khỏi cửa, cẩn thận sửa sang lại balô cho tôi :
- Hôm nay con không có buổi học chiều đúng không ?
Bố là thế, dù mới về hôm qua nhưng mọi thứ về tôi đều nắm rất rõ.
- Vâng. Con không có, trưa con về với bố ngay nhé.
Bố xoa đầu tôi :
- Ừ. Học ngoan nhé con gái !
Tôi cười :
- Bố cũng ở nhà ngoan nhé.
- Ừ. Bố không ngoan thì sợ mẹ đánh lắm. – rồi bố giả vờ thần bí, nói nhỏ – mẹ con dữ lắm.
- Bố nói xấu mẹ à ? – tôi đưa mắt nhìn vào trong nhà – vợ của bố đang ở kia kìa.
Bố thấy mẹ đang đứng ở cửa nhìn hai bố con thì làm như giật mình, nháy mắt với tôi :
- Cái này là hai bố con bí mật thôi nhé.
- Haha, đồng ý. Bố vào với vợ của bố đi, con đi học nhé.
- Ok, trưa gặp lại !
Tôi phóng xe lao đi, không ngoảnh đầu lại cũng biết là bố sẽ đứng đó, nhìn cho tới khi tôi đi khuất sau ngã rẽ.
Tôi mỉm cười…
Cảm thấy tất cả mọi thứ đơn giản xung quanh đều trở nên thật đẹp .
Hạnh phúc này …sẽ là mãi mãi , phải không ?
***
Vẫn đang còn sớm nên sân trường còn thưa thớt bóng người.
Nhưng có một cảnh tượng rất kì lạ.
Một đám học sinh vây quanh bảng thông báo, không ngừng xì xào bàn tán.
Trường lại đưa ra nội qui gì biến thái hay sao ?
Trúc Vũ kéo tôi tới xem…
Hử ? Là một chị có dáng người khá cao nhưng lại gầy , khá dễ nhìn nhưng vẻ mặt bây giờ là đầy tức tối , không ngừng viết lên bảng thông báo cái gì đó.
Chị dùng lực rất mạnh, giống như dồn hết mọi phẫn nộ lên viên phấn vậy…
Thoáng chốc, viên phấn đáng thương kia đã đứt làm đôi.
Dưới chân, bụi phấn rơi trắng xóa.
Cảnh tượng này sao mà thê lương…
Nhưng…người này không phải trường tôi cơ mà ! Đồng phục hoàn toàn là của trường khác !
Không nhầm đấy chứ !
Mặc kệ những lời ồn ào xung quanh, chị ấy vẫn tiếp tục viết.
Tôi với Trúc Vũ mon men lại gần, nhún người, ngó nghiêng đọc.
“ Tên Bùi Quang chết bầm kia. Anh dám làm chuyện ấy với tôi rồi bỏ đi. Tôi nói cho anh biết nếu anh không đền bù cho tôi thì sẽ phải gánh chịu hậu quả thê thảm nhất . “