- Bố xin lỗi ! Bố xin lỗi ! Con tuyệt đối đừng nghĩ về nó nữa .Đừng nghĩ nhé !
Tôi đờ đẫn ngồi chết lặng trên ghế, hoang mang :
- Tại sao con lại hay bị như thế hả bố ?
Tiếng gió đập mạnh vào cửa sổ . Ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn đường cuối cũng cũng đã bị chôn vùi trong bóng đêm.
Bố vỗ vỗ vai tôi, an ủi :
- Là vì con lớn rồi. Có nhiều chuyện cần nghĩ hơn. Áp lực cũng theo đó mà tăng dần, dẫn đến căng thẳng. Tình trạng này bố cũng hay gặp . Con đừng lo nhé !
Là vậy à …
Bố nhặt con gấu bông đưa cho tôi, nhẹ nhàng nói :
- Vy Anh, sang Pháp nhé !
Nước Pháp…
Lúc còn nhỏ, tôi cũng rất hay bị dụ dỗ sang đó.
Nơi ấy, bố bảo bố có rất nhiều người quen , điều kiện lại tốt cho cả gia đình.
Nhưng mà tôi nhất quyết không chịu đi.
Vì hai người tên Vũ, vì lũ hám trai có khi hung dữ có khi lại rất đáng yêu.
Nhưng hình như không đúng rồi !
Thật ra bố mẹ muốn dẫn tôi sang Pháp từ rất lâu rồi cơ, có thể khi ấy tôi vẫn còn chưa gặp Trúc Vũ.
Tôi cũng không hiểu là tại sao mình lại bướng bỉnh không đi, đó cũng chính là lần đầu tiên tôi cãi lời bố mẹ như thế.
Bố mẹ cũng rất nghiêm khắc, bắt tôi phải đi nhưng tôi bỏ ăn, khóc lóc thế là thoát !
Có một thứ linh cảm rất lớn giữ chặt tôi lại nơi đây, ngay tại thành phố này và cứ thế chờ đợi…chờ đợi.
Đến bây giờ thì có lẽ tôi hiểu mình đã quyết định đúng rồi.
Nước Pháp…
Bây giờ bố muốn tôi sang Pháp à ?
Tôi có thể rời khỏi nơi này ?
Dù thế nào cũng không…trừ khi, bên Pháp có người ấy.
Tôi cúi mặt không nhìn bố, nhè nhẹ lắc đầu.
Bố mỉm cười , giống như là đã biết trước câu trả lời của tôi vậy.
Giọng nói ôn tồn của bố vang lên :
- Vậy thì con gái này, dù có chuyện gì cũng nhất định phải vượt qua nhé – bố xoa đầu tôi , cười thật hiền – bố sẽ luôn bên con.
***
Bóng đêm vẫn kéo dài như vô tận.
Ánh trăng đã hoàn toàn bị che khuất sau đám mây đen dày đặc.
Người đàn ông lặng lẽ ngắm nhìn con gái đang ngủ say.
Trên tường, chi chít những ảnh dán ngộ nghĩnh.
Gấu bông chất đầy, trên bàn học, trên tủ, trên giường.