Tất cả đều đồng loạt hướng mắt về phía tôi đầy sửng sốt .
Đừng nhìn tôi như thế vì…chính tôi cũng đang kinh ngạc không kém đây…
Can đảm ở đâu mà tự nhiên bộc phát thế kia ?
Tôi lắc nhẹ hai cánh tay bị hành hạ.
Cảm nhận được sự nhát gan đã quay trở lại !
Im lặng…im lặng…
Chị Minh Thư nhìn tôi mà hét lên :
- Máy ! Ghi ! Âm !
Tôi thấy mình như đứng không vững trước bộ dạng muốn ăn thịt người của chị ấy, loay hoay mãi mới tìm được chiếc máy, hai tay run run đưa cho chị một cách lễ phép.
Mắt chị ấy phút chốc sáng rực lên một cách đáng sợ, đưa tay…chồm cả người tới…
Vừa lúc đó, Bùi Quang lôi tuột tôi đi.
Rồi…thế là xong…
Chị ấy vừa lấy được chiếc máy ghi âm thì cũng ngã nhào xuống đất…
Tôi giật mình !
Còn Bùi Quang thì cười một tiếng vừa chế giễu vừa đắc ý…
Lúc chúng tôi đi tới ngã rẽ thì chị ấy dùng tất cả sức lực mà hét :
- Bùi Quang ! Tôi sẽ không tha cho anh ! Đồ-chết-bầm !
***
Trên chiếc giường trắng tinh, một cô bé từ từ mở đôi mắt mệt mỏi.
Người đàn ông ngồi bên cạnh mừng rỡ, dịu giọng hỏi :
- Con dậy rồi sao ?
Cô bé ngơ ngác nhìn ông, sau đó mấp máy môi :
- Bố !
Người đàn ông âu yếm hôn nhẹ lên trán cô bé rồi ngoảnh sang nhìn bà :
- Thưa y tá, còn mấy ngày nữa là con tôi có thể xuất viện ?
Bà Diệp nhất thời đang thả tâm trí đi nơi khác nên khi người đàn ông hỏi lại lần nữa, bà mới có thể trả lời :
- Cô bé bị sốt khá cao. Hai ngày nữa là có thể rồi.
Người đàn ông rối rít cảm ơn rồi lại đùa nghịch với cô bé kia.
Bà mỉm cười, lặng lẽ ngắm hai bố con một lúc rồi rởi khỏi.
Hành lang bệnh viện vắng vẻ và có phần ảm đạm.
Bà rải bước thật chậm , trang phục ý tá toát lên vẻ u uất, cô độc.
Trong đáy mắt bà, từng tia sóng dữ dội cuồn cuộn dâng lên.
Cảnh tượng 10 năm trước đang hiện về…
Ngày hôm ấy, mặt trời rực rỡ…
Sau ba tháng trời nằm mê man bất tỉnh trong bênh viện, Vy Anh cuối cùng cũng đã tỉnh dậy.
Phút giây ấy, bà cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹn.
Vừa mừng rỡ, lại vừa đau đớn.
Con gái bà đờ đẫn nhìn Hoàng Duy Thức ngồi cạnh bên, gọi với vẻ rụt rè :
- Bố…
Cả bà và Hoàng Duy Thức đều sững người…
Nhưng chỉ rất nhanh, Hoàng Duy Thức mỉm cười, gật đầu chiều chuộng :
- Ừ. Bố đây. Con gái đã dậy rồi à ?
Vy Anh ngơ ngác…Đôi mắt mở to, lại khẽ gọi :
- Bố !
Hoàng Duy Phong từ từ ôm Vy Anh vào lòng, ôn tồn nói :
- Ừ, là bố đây.
Vy Anh cứ thế ở trong lòng Hoàng Duy Thức không ngừng lặp đi lặp lại :