- Cô ta nói gì thế ? Không lẽ cô ta bị mất trí rồi sao. Đồ…thần kinh !!!
Nguyễn Huy cũng có vẻ chú ý nhưng sau đó thờ ơ nói :
- Quan tâm làm gì.
Trúc Vũ bực tức nhìn như muốn lao tới mà đập nát cái màn hình tivi ra :
- Đồ mặt dày !!!
Mặc dù là lời cô ta nói là giả dối, sẽ không ai tin và ngay ngày mai cách mạng anti fan sẽ diễn ra rầm rộ hơn, giới truyền thông cũng sẽ phong cho cô tá hàng loạt danh hiệu như hot girl trơ trẽn nhất, mặt dày nhất, đầu óc có vấn đề nhất nhưng mà…cô vẫn rất rất rất bực mình !
Quỉ cái !
Hứ, cứ ảo tưởng đi.
Bây giờ, Duy Phong và Vy Anh của cô còn đang tay trong tay ấy chứ !
Hứ hứ !
Ý nghĩ này làm cho cô thấy thật hả hê nhưng cũng đầy lo lắng !
Cô thả gói bỏng ngô ra, chắp tay cầu nguyện.
Hi vọng là Vy Anh không thấy chương trình vừa rồi. Đầu óc của Vy Anh rất ngờ nghệch và đơn giản, lại chẳng biết nhìn nhận vấn đề một cách chính xác gì cả.
Cô biết là Vy Anh từ trong tiềm thức đã rất sợ những kẻ thứ ba, xen vào chuyện tình người khác, đã rất sợ mình làm người khác buồn, đã rất sợ người khác vì mình mà liên lụy.
Ôi Vy Anh ngốc nghếch của cô !
Trúc Vũ thở dài …
Chưa kịp than vãn thì đã bị Nguyễn Huy ngắt lời :
- Im lặng ! Anh cần nghe điện thoại.
Trúc Vũ bĩu môi, hừu hừu vài tiếng nhưng lại tiến sát bên…nghe chung.
Là giọng thư kí Hoàng đây mà, sao có vẻ hoang mang tột độ thế này :
- Cậu không biết gì sao ? Hai người họ không thể đến với nhau !
Nguyễn Huy xô Trúc Vũ ra, đứng dậy đi ra nơi khác cách thật xa Trúc Vũ.
Trúc Vũ thấy tình hình cũng căng thẳng , nghiêm trọng nên cũng không chống đối gì.
- Sao lại không ? – Nguyễn Huy có vẻ lường trước sự việc, đã đến lúc mọi chuyện cần được nói ra rồi đây .
- Hoàng Anh Nhật chính là Hoàng Duy Thức. Cậu thế quái nào mà không biết ?
Nguyễn Huy cười :
- Tớ biết – anh quay lưng về phía cửa nên không biết được rằng có một người đang lặng lẽ tiến tới gần…- Nhưng mà Vy Anh không …
Chiếc điện thoại đột ngột bị giằng mạnh lấy.
Anh giật mình…sau đó kinh ngạc nhìn người đang đứng trước mặt mình :
- Cô Diệp.
Bà bình tĩnh ngắt điện thoại, nói với Trúc Vũ :
- Con đi vào phòng.
Dáng vẻ xa lạ này anh chưa bao giờ thấy ở bà, người phụ nữ có gương mặt phúc hậu luôn mỉm cười đầy dịu dàng.
Trúc Vũ cũng bàng hoàng không kém, nhìn hai người rồi chạy nhanh vào phòng, đóng cửa lại.
Bà nhìn anh, vẻ mặt vừa tức giận lại xen lẫn sự sợ hãi :
- Huy ! Con làm sao thế hả ? Vì cô tin con, vì cô nghĩ con hiểu chuyện nên mới để con phụ trách việc này. Vậy mà con đang làm gì hả ?
- Cô Diệp. Cô bình tĩnh nghe cháu nói.
Bà ném mạnh chiếc điện thoại xuống sàn…bà đã hoàn toàn bị mất kiểm soát thật rồi :