Tôi cắn chặt môi, bắt đầu rơi vào trạng thái hoảng loạn , vô thức phủ nhận :
- Không phải !
Hoài Vân nhìn chằm chằm tôi như muốn xông đến mà bóp nát ra, trừng mắt quát lên :
- Không phải à ! Lúc nào mày cũng nói là không phải. Chính mẹ của mày, xen vào gia đình tao, cướp bố tao, còn mày, cướp anh Duy Phong của tao. Vậy mà mày luôn miệng bảo không phải !
Cơn hoảng loạn càng tăng thê, bóp nghẹn giọng nói của tôi :
- Không phải. Chị không được xúc phạm mẹ tôi !
Hoài Vân trừng mắt :
- Bà ta phá đám gia đình tao ! Mày nghĩ là mẹ của mày tốt đẹp lắm à ? Đúng là mẹ nào con nấy !
Hơi thở của tôi trở nên dồn dập, đứng bật dậy :
- Tôi không cho phép chị xúc phạm mẹ ! Không cho phép chị đặt điều về mẹ ! Mẹ tôi không phải là chị có quyền muốn nói gì thì nói !
Chị ta cười khẩy :
- Vẫn như thế, cứ nhắc tới mẹ là mày sẽ nổi điên ! Nhưng mà tao nói gì sai à ? – Chị ta cũng đứng dậy, bước lại gần tôi – bà ta cũng giỏi thật, quyến rũ được cả kỹ sư Hoàng Anh Nhật ! Mày nghĩ Hoàng Anh Nhật là bố đẻ của mày à ? Năm xưa, người mẹ tốt đẹp của mày dụ dỗ bố tao !
Tôi có cảm giác như mình sắp đứng không vững, hét lên :
- Chị im đi ! Bố Nhật là bố tôi ! Chị không được nói bậy !
Chị ta nhếch miệng :
- Đừng giả vờ nữa ! Có phải là ****** dạy mày như thế không ? Bà ta dạy mày làm lơ hết mọi chuyện xấu xa mà hai mẹ con mày đã làm à ?
Trước vẻ mặt khiêu khích và những lời nói bịa đặt của chị ta, tôi cắn chặt môi, bắt đầu không làm chủ được hành động của mình.
***
Ngày hè đầy gió .
Ánh nắng đầy chói chang bao quanh thành phố phồn hoa.
Giữa đường phố rộng lớn, một chiếc xe đua màu trắng đầy nổi bật trong dòng người dừng lại ở một nơi.
Cửa xe được mở ra…
Đôi chân dài mạnh mẽ bước xuống…
Một chàng trai có mái tóc màu đen ngắn, thân hình cao ráo toát lên mùi vị lạnh lẽo.
Nắng hè chiếu lên người làm tăng thêm phần cao ngạo vốn có của anh.
Tất cả ánh sáng đều như tập trung vào anh.
Anh vừa xuất hiện, không gian ồn ào náo nhiệt trong phút chốc trở nên thật yên lặng.
Và từng vạt nắng gay gắt bỗng trở nên thật rực rỡ.
Gió … tà áo đen của anh nhẹ bay.
Anh sải những bước chân dài vững chãi về phía trước…
Trong đôi mắt sâu thẳm của anh…một chút cảm xúc cũng không hề tồn tại.
***
Nụ cười khiêu khích của chị ta, vẻ mặt khinh thường của chị ta…
Bàn tay tôi vô thức đưa lên…
Nhưng chợt …ngưng lại giữa không trung…
Tay tôi đã bị ai đó nắm lại…
Một cảm giác rất đỗi quen thuộc lan truyền mạnh mẽ làm tôi nín thở.
Khoảnh khắc ấy, cả thế giới dường như biến mất hoàn toàn, trong mắt tôi chỉ còn có…anh.