Những cơn gió hè làm lay động chiếc xích đu nhỏ xinh làm bằng gỗ, giữa khoảng vườn xanh mượt có ba lá mang hương thơm trong dịu.
Căn phòng xám lạnh lẽo ngập mùi thuốc.
Trên chiếc giường rộng lơn, một chàng trai dựa người vào tường, mắt khép hờ một cách thờ ơ và bàng quan.
Đứng cạnh bên, người bác sĩ rụt rè nói :
- Cậu chủ, để tôi thay lại băng cho cậu. Vết thương của cậu chưa hồi phục hẳn, đã lại bị tổn thương rồi.
Chàng trai như không nghe thấy, đôi chân dài duỗi thẳng, hơi thở nhè nhẹ.
Người bác sĩ đầy sốt ruột, e dè nói :
- Cậu chủ. Nếu không thay sẽ bị nhiễm trùng nặng, e là…
Hàng mi của anh mệt mỏi mở ra, ánh mắt tối sẫm màu, giọng nói phát ra đầy đáng sợ :
- Rời khỏi đây ngay !
Người bác sĩ toát mồ hôi, nhưng mà tình trạng của cậu chủ thế này thì không thể để im được, ông cố gắng thỏa hiệp :
- Cậu chủ. Tôi xin cậu đấy !
Anh lạnh lùng hướng mắt về phía cửa :
- Đi ra !
Người bác sĩ lắp bắp :
- Cậu…cậu chủ. Nhưng mà…cậu…
Anh nghiêng đôi mắt sắc lạnh nhìn người bác sĩ kia…
Ông ta bủn rủn tay chân, cúi mặt ngoan ngoãn đi ra.
Cửa phòng vừa được đóng chưa bao lâu thì lại mở ra.
Anh cau mày nhưng vẫn thờ ờ nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
Tiếng khóc thất thanh vang lên , một người phụ nữ bước đến ngồi cạnh anh ầm ỹ :
- Con trai yêu, con à, con cứ như thế này thì mẹ sẽ đau lòng lắm. Cả con dâu nữa. Con ơi, nghe mẹ , nghe bác sĩ nhé – bà cầm tay anh sụt sịt– con cưng mà bị thế nào thì mẹ không thiết sống nữa.
Tiếng khóc ngày một lớn hơn, người bác sĩ cũng đã quay lại.
Mặt anh tối sầm, nhìn người bác sĩ mà quát lên :
- Còn đứng đấy làm gì ! Ông thích làm gì thì làm đi !
Người bác sĩ nín cười tiến lại.
Bà Hoàng thôi khóc, cười nhìn anh âu yếm.
Duy Phong như anh, vẫn còn có thứ để sợ.
Đó là…nước mắt của mẹ !
***
Sắc trời về đêm ngày một đen dày hơn.
Chiếc giường xám rộng lớn, trong chiếc áo màu đen, Duy Phong lặng lẽ nhìn về phía chiếc xích đu nhỏ, khóe miệng vô thức nâng lên.
Vy Anh…
Bé con…
Hỏi tại sao anh lại thấy hai người này có những điểm giống hệt nhau một cách tuyệt đối như thế.
Chỉ có điều…không nhớ anh thì thật quá vô lí !
Hay thật…
Mười năm trước, bé con đến nơi này cất giấu một thứ của anh, 10 năm sau, Vy Anh đến lấy.
Lần ở công ty, lúc anh bế Vy Anh lên thì một thứ rơi ra từ áo khoác người ấy…là tấm hình của anh.
Anh thì có bao giờ để tâm đến chuyện hình này đâu, ngay cả mẹ thuê người chụp