XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
tôi cũng không biết phải làm gì, không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Tôi ngồi xuống lại và nhìn Miu đi khỏi.
- Ai vậy anh? _ Linh ngạc nhiên hỏi tôi.
- Ừ! Bạn của nhỏ em dưới quê anh.
- Đến tìm anh có việc gì hả?
- Anh cũng không biết nữa.
Việc Miu đến đã làm cho câu chuyện giữa tôi và Linh gián đoạn, lúc này thì cũng khó mà tiếp tục câu chuyện đó. Vì vậy tôi đã lảng qua chuyện khác.
- Chắc em chưa ăn gì phải không? Mình đi ăn trưa luôn nhe.
- Không cần đi đâu anh, để em qua mua đồ ăn ở cửa hàng gần đây rồi nấu luôn ở đây.
- Em biết nấu ăn rồi hả? _ Ngày xưa quen nhau, có bao giờ tôi ăn được gì do em nấu đâu.
- Anh coi thường em quá đó, đợi em chút nhe! _ Em chạy đi mua đồ ăn, tâm trạng em lúc này có vẻ vui hơn lúc sáng.
- Em có cần anh chở đi không?
- Không cần đâu anh, gần đây thôi, em về ngay.
Cuộc đời nhiều lúc cũng thú vi thật, tôi không ngờ lại có ngày được ăn cơm do em nấu. Ngày xưa quen nhau, hai đứa chỉ đi ăn bên ngoài. Thực chất em có bao giờ để tâm đến việc nấu cho tôi một món ăn nào đó đâu. Cảm xúc bây giờ là sao nhỉ? Không lẽ con tim tôi lại muốn tha thứ cho em một lần? Quan hệ giữa tôi và em lúc này là gì?Liệu tình yêu có đến một lần nữa? Quá nhiều câu hỏi không lời giải đáp. Điện thoại của tôi báo có tin nhắn.
- Chắc anh vui lắm hả? _ Tin nhắn từ nhỏ Miu.
- Sao em nói vậy?
- Có bạn gái tới chăm sóc mà.
- Bạn cũ thôi, không phải bạn gái.
- Bạn cũ mà nắm tay nắm chân vậy hả?
- Sao em biết mà tìm anh? Có việc gì? _ Tôi lảng qua chuyện khác.
Và đến lúc Linh quay lại thì Miu không còn nhắn thêm tin nào nữa.
- Anh đợi em chút nhe! Em nấu nhanh lắm. _ Linh cười và mang đồ ăn vào bếp.
- Em có cần anh phụ gì không?
- Thôi! Anh chỉ có bổn phận là ăn thôi.
Một lúc sau thì cơm canh dọn lên, một món canh, một món mặn, một món xào.
- Thơm quá! Em cũng giỏi quá chứ.
- Hình như đây là lần đầu tiên em nấu cho anh ăn. _ Em bắt đầu cuối mặt xuống, lại thút thít.
- Thôi ăn đi em, nghĩ nhiều quá! Anh đói lắm rồi!
- Em đã từng tới đây bao giờ chưa? _ Tôi dò hỏi để biết người con gái từng xuất hiện những đêm trước ở đây có phải là em không.
- Có, một lần vào nhiều năm trước. Có sao không anh?
- Không có gì! Em nấu ngon lắm.
Suốt thời gian sống ở đất khách, việc nấu cơm đã trở thành thói quen của tôi. Tôi nghĩ khả năng nấu ăn của tôi cũng không thua một đứa con gái nào. Chính vì vậy khi ăn đồ ăn do em nấu, tôi biết được em không phải là người con gái trong đêm đó. Người con gái đó nấu toàn những món tôi thích ăn và phải công nhận là ngon hơn Linh nấu.
- Anh có nhớ áo này không? _ Linh chỉ vào chiếc áo xanh da trời em đang mặc.
- Nhớ chứ, áo cặp của tụi mình ngày xưa mà. _ Ngày xưa không có điều kiện, tôi mua được cho có bao nhiêu cái áo đâu mà không nhớ.