XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
c theo hành lang để đi đến phòng của thằng Hưng, từ xa tôi đã thấy bóng dáng của con Tú đang đừng ngoài hành lang.
- Anh Hưng sao rồi Tú! _ Em vừa chạy đến là hỏi ngay.
- Bác sĩ đang kiểm tra cái gì đó bên trong, ổng được đưa vào đây hôm qua. Tao mới biết chuyện hồi trưa, người nhà ổng nhờ vào trông giúp.
- Nhưng sao lại bị tai nạn, có nặng lắm không?
- Ổng va quẹt xe
với người ta thế nào đó tao cũng không rõ, bị gãy chân với trầy khắp người.
- May quá! Anh Khanh đây rồi, anh chở em về nhà giúp được không? Em có công chuyện nhà nên chắc nhờ Linh ở lại trông chừng anh Hưng.
- Ờ….nhưng…. _ Tôi ngập ngừng.
- Anh chở Tú về đi, tối nay anh ghé đón em cũng được. _ Linh nói với tôi.
- Ừ! Vậy cũng được. _ Tôi trả lời hơi bối rối.
Vậy là tôi cùng con Tú ra về, tôi với nó ra đến cổng thì nó kéo tôi lại.
- Ủa sao vậy? Không về à? _ Tôi hỏi nó.
- Em có xe rồi, thực ra em chỉ muốn nói chuyện riêng với anh chút thôi. Mình ra ghế đá kia đi.
- Ứ! _ Nó lại có trò gì nữa đây.
- Anh Khanh ne! Anh yêu Linh lắm hả? _ Nó hỏi tôi.
- Ừ!
- Những anh biết là Linh không yêu anh đúng không? _ Tôi im lặng không trả lời.
- Linh đã tâm sự với em rồi, nó nói nó vẫn còn tình cảm với Hưng.
- Nói xong chưa? Xong rồi thì anh đi đây. _ Tôi bắt đầu cảm thấy bực mình.
- Anh nghe em nói hết đi, nó không yêu anh đâu, ở cạnh anh nó sẽ không hạnh phúc đâu. _ Tôi vẫn im lặng.
- Linh quen với Hưng, thì sau này cuộc sống sống của nó sẽ đầy đủ hơn.
Bước thật nhanh về tìm Linh, trong đầu thì những câu nói của con Tú cứ lượn lờ trong suy nghĩ. Tôi có gắng trấn an bản thân là không sao đâu. Khi tôi quay lại phòng của thằng Hưng thì em đã vào phòng, chắc có lẽ bác sĩ đã làm việc xong.
Tôi nhìn qua cửa sổ phòng bệnh thì thấy một cảnh tượng mà có lẽ tôi không nên thấy. Thằng Hưng thì hình như đang ngủ, còn em thì đang ngồi cạnh giường nó. Tay em nắm tay nó và nước mắt em đang rơi vì nó. Nỗi sợ hại mất em lại bắt đầu ùa đến lớn hơn bao giờ hết, nhưng tôi vẫn cố bình tâm lại và gõ cửa phòng.Tôi tiến lại gần giường của thằng Hưng, nhìn khắp người nó thì cũng không phải quá nặng, chỉ bó bột chân phải và trầy nhiều chỗ. Linh kéo tôi ra ngoài như muốn nói gì đó.
- Anh về nhà mang ít quần áo vào cho em nhe, đêm nay em ở lại trông chừng ảnh.
- Cái gì? Tại sao lại là em? _ Tôi bực tức hỏi.
- Nhà của ảnh không có ai hết, ba của ảnh ở xa chưa về kịp. _ Em từng kể cho tôi về gia đình của thằng Hưng, lý do hai người đến với nhau và đồng cảm là do đều thiếu thốn tình cảm gia đình. Mẹ thằng Hưng đã bỏ nó đi từ lúc nhỏ.
- Nhưng ngày mai em còn phải đi học nữa mà.
- Ừ, vậy anh mang giúp em tập vở vào đây luôn nhe, ngày mai sẽ có người khác vào thay em.
- Nhưng mà em à……… _ Tôi nắm tay em, nhìn vào mắt em với sự lo lắng.