XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
hái mệt mỏi rã rời, gánh nặng cuộc sống làm cô không sao chống đỡ được nổi, rất nhiều lần cô thấy mình không thể tiếp tục gánh vác được nữa, thế nhưng vì con cô vẫn phải cắn răng chịu đựng.
Thực ra Đàm Tĩnh cũng biết, cô đã quá khắt khe với chính mình, vì thế hôm nay nhân lúc không có ai, con trai và Tôn Chí Quân đều không ở bên cạnh, cuối cùng cô cũng cho phép bản thân được co mình lại một cách yếu đuối và mệt mỏi như thế này. Trên đời vốn không có truyện cổ tích, càng không có chàng hoàng tử cưỡi ngựa trắng nào đến cứu cô, trên thế giới này chẳng có gì cả, chỉ có mình cô, cô cũng chỉ cho phép mình thương xót bản thân một lúc, chỉ một lúc này thôi. Ngày mai cô phải đi lấy tiền, ngày mai cô phải đi làm, ngày mai cô phải nghĩ cách bảo lãnh Tôn Chí Quân ra khỏi đồn công an, ngày mai cô còn phải chữa bệnh cho Bình Bình.
Cô cứ co quắp trên chiếc sofa cũ nát như vậy, rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.
Tất cả các bác sĩ trực đêm sáng sớm hôm sau bắt buộc phải đi kiểm tra phòng bệnh, kiểm tra phòng bệnh và giao ban xong thì có thể về nhà ngủ. Nhưng Nhiếp Vũ Thịnh không về nhà, anh đi thẳng đến ngân hàng rút tiền rồi quay lại quán cà phê đối diện bệnh viện.
Đàm Tĩnh đến sớm hơn anh, trong mắt cô hằn những tia máu đỏ, dưới ánh mặt trời rực rỡ ngày hè, trông cô càng thêm tiều tụy. Khóe mắt cô đã có nếp nhăn, thoáng nhìn già hơn tuổi thật rất nhiều.
Cô không hề né tránh ánh mắt của Nhiếp Vũ Thịnh, anh nhìn cô rất kỹ, như thể chưa từng quen biết cô vậy. Có lẽ, anh quả thực không nên quen biết côuối cùng, anh rút ra một chiếc túi giấy dày cộp, nói: “Tiền ở trong này, tất cả là haivạn chín nghìn sáu trăm bốn mươi mốt tệ. Tôi chỉ đưa cô ba vạn, trừ đi tiền viện phí tôi trả cho cô hôm qua còn từng này thôi.”
Đàm Tĩnh không đáp lại, cô đưa chiếc hộp cho anh.
Nhiếp Vũ Thịnh mở ra, lật đi lật lại các thứ trông đó, tất cả thư từ của mình, còn có những thứ nho nhỏ anh tặng cô đều ở bên trong. Có điều, khung của chiếc ảnh chụp chung rõ ràng đã bị đập vỡ, miếng kính không còn nữa, viền khung cũng bị rời ra một đoạn.
“Ghim cài áo đâu?” Anh ngẩng đầu lên hỏi cô.
“Tôi bán rồi.” Cô bình thản nói, “Cái ghim cài áo đó nạm kim cương, đáng giá vài nghìn tệ, nên tôi đã đem bán, tiền cũng tiêu hết rồi.”
Anh gật đầu: “Rất tốt.”
Cũng không biết ý anh là cô bán rất tốt hay cô giải thích như vậy rất tốt.
Cô không biện hộ gì, chỉ đưa tay ra định đỡ lấy túi tiền trong tay anh.
“Không đếm ư?” Anh nhếch mép, rồi nở nụ cười nửa miệng: “Cũng không chê ít sao? Hôm qua còn đòi tôi 5 vạn cơ mà.”
“Anh không muốn đưa thì thôi.” Đàm Tĩnh nắm lấy quai túi đứng lên. Không ngờ Nhiếp Vũ Thịnh gọi giật lại: “Chờ đã.”
Cô tưởng anh còn có gì muốn nói, nào ngờ anh đột ngột vung tay lên, tất cả tiền trong túi rơi ra đất như một trận mưa. Bị ngăn cách bởi những tờ tiền đang bay, tầm mắt cô mờ hẳn đi. Anh đứng ngay trước mặt cô, giống như năm ấy anh sải bước trên lớp lớp đóa ho