XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
uyện thường.
“Hôm qua tôi làm cho khách xong, lúc cho bánh vào hộp không cẩn thận làm bẹp mất một chiếc, nên mất rồi.” Lương Nguyên An thản nhiên đáp: “Cậu Lý và mấy người nữa cũng nhìn thấy.”
“Hôm qua anh làm bốn chiếc bánh ga tô?”
“Đúng rồi.”
“Anh có nhớ nhầm không đấy?” Cửa hàng trưởng hỏi bâng quơ: “Có phải là làm năm chiếc không?”
“Đúng bốn chiếc mà.” Lương Nguyên An khăng khăng, “Tôi nhớ rất rõ.”
Cửa hàng trưởng cười nhạt nói: “Camera giám sát ghi lại anh đã làm năm cái bánh ga tô, còn một chiếc nữa đâu? Lại còn thiếu một chiếc hộp nữa, hay anh tự ý mang ra ngoài bán rồi?”
Đàm Tĩnh trợn tròn mắt, cửa hàng họ không lớn, tất cả có hai camera giám sát, một cái đối diện quầy thu ngân, một cái phía trên tủ làm lạnh, cái phía trên tủ làm lạnh cơ bản có thể giám sát tình hình của cả cửa hàng, còn cái ở quầy thu ngân thì giống như camera ở ngân hàng, có thể nhìn rõ từng đồng mà nhân viên thu ngân nhận được. Thế nhưng trong bếp không có camera, thứ nhất là do bếp không lớn, trên các giá chất đầy đồ đạc, hơn nữa, lò nướng cũng ở trong đó, không có chỗ nào phù hợp để đặt camera cả. Thứ hai là vì bếp chỉ cách với bên ngoài một lớp kính, nhất cử nhất động bên trong, bên ngoài đều nhìn thấy hết, khách hàng cũng có thể nhìn thấy được.
Hôm qua cô chỉ cắm cúi thu tiền, khi nào vắng người thì ngây ra, không hề để ý đến chuyện trong bếp. Cô ngẩng đầu nhìn Vương Vũ Linh, chỉ thấy mặt Vương Vũ Linh tái mét, liên tục nháy mắt với cô.
Đến nước này rồi, mà Lương Nguyên An vẫn bình chân như vại: “Làm hỏng một cái coi như là hao tổn.”
Mỗi tháng thợ làm bánh đều có chỉ tiêu hao tổn, do Lương Nguyên An tay nghề cao nên ít khi hao tổn. Anh nói vậy, Cửa hàng trưởng cũng không làm gì được, đành truy hỏi: “Thế cái bánh làm hỏng đó đâu?”
“Gần hết giờ làm nên ăn rồi.”
Cửa hàng trưởng nói: “Theo quy định bánh mì và bánh ga tô quá hạn mới được vứt đi, nhưng bánh ga tô mới làm có thể để trong tủ lạnh ba ngày. Một mình anh ăn à?”
Tính khí Lương Nguyên An vốn nóng nảy, lúc này cũng nổi nóng nói ngang: “Một mình tôi ăn hết đấy, muốn thế nào anh nói đi! Bánh ga tô làm hỏng chẳng phải để ăn đó sao, để ba ngày mới ăn với ăn luôn hôm qua có khác nhau? Không lẽ vì lúc chúng tôi ăn không gọi anh à?”
Lương Nguyên An nói rất khó nghe, Cửa hàng trưởng cũng mất mặt, quay luôn sang hỏi Quản lý: “Bánh ga tô làm hỏng anh phải kiểm tra rồi mới được coi là hao tổn, anh ta có gọi anh đến xem không?”
Quản lý đáp: “Không ạ.”
“Thế thì là ăn cắp, hơn nữa, vỏ hộp cũng mất một chiếc, ai mà biết được có phải anh mang ra ngoài bán hay không chứ.”
Đến nước này thì Đàm Tĩnh không thể im lặng được nữa, ở cửa hàng, những chuyện như thế này thường bị xử lý rất nghiêm. Nếu Lương Nguyên An bị định tội ăn cắp, sẽ lập tức bị đuổi việc, hơn nữa còn bị đưa vào danh sách đen, tất cả các tiệm bánh tây đều sẽ từ chối nhận anh ta vào làm. Đàm Tĩnh không hề ng