XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
nh là giám đốc, có một phòng làm việc riêng, đèn vẫn còn sõ ràng vừa nãy anh làm thêm giờ ở đây, bởi chiếc máy tính xách tay trên bàn cũng chưa tắt. Anh lịch sự mời cô ngồi xuống, rồi rót nước mời cô.
Đàm Tĩnh vốn đã bình tâm lại, nhưng sau khi bước vào phòng làm việc của anh, cô bỗng nhiên lại thấy căng thẳng. May mà con người Thịnh Phương Đình rất hòa nhã, cư xử cũng rất đúng mực, khiến người ta cảm thấy dễ chịu như được tắm trong làn gió xuân. Anh nói: “Đại khái tình hình tôi đã xem xong trong email rồi, tiếng Anh của cô rất tốt, chỉ sai một từ thôi.”
Đàm Tĩnh đỏ cả mặt, lúc viết bức email đó, cô đang tức giận phừng phừng, vì thế chỉ kiểm tra qua loa một lần rồi gửi đi luôn, không ngờ lại viết sai một từ.
Thịnh Phương Đình nói: “Không sao cả, về cơ bản tôi đã nắm rõ chuyện này rồi, chỉ có một vài chi tiết cần xác nhận lại với cô.”
Đàm Tĩnh trước khi đến đây đã xác định dứt khoát, vị giám đốc này cần hỏi gì, cô cứ thành thật trả lời đúng sự thật là được. Thịnh Phương Đình hỏi cặn kẽ nhất là chuyện liên quan đến Lương Nguyên An, nên Đàm Tĩnh giải thích tường tận ngọn ngành câu chuyện cho anh, nghe xong, anh có vẻ rất tò mò: “Thế tại sao cuối cùng cô lại nhận là mình quên không thu tiền?”
Đàm Tĩnh nghĩ một lát, đoạn đáp: “Bởi vì tránh nhiệm.”
“Trách nhiệm?”
“Đúng vậy, vì sinh nhật của tôi nên Lương Nguyên An mới nảy ý tặng tôi chiếc bánh ga tô ấy, nếu tôi không đứng ra nhận trách nhiệm, Lương Nguyên An sẽ bị thất nghiệp, anh ấy mà thất nghiệp thì tình hình còn tồi tệ hơn tôi nhiều. Anh cũng biết đấy, trong ngành có danh sách đen, nếu bị đuổi việc, các tiệm bánh khác sẽ không bao giờ nhận anh ấy vào làm thợ bánh nữa.”
“Tại sao cô lại hy sinh mình để giúp anh ta chứ? Rõ ràng là lỗi của anh ta mà.”
“Vì anh ấy là bạn tôi, anh ấy từng giúp tôi trong lúc bản thân cũng đang rất khó khăn.”
Thịnh Phương Đình cười nói: “Thực ra đây là điều cấm kỵ trong công việc. Thứ nhất, cô đã nhận lấy trách nhiệm không nên nhận về mình; thứ hai, tình bạn không phải thứ mang ra để thách thức quy định, nếu không những người lương thiện đã chết đến ngàn vạn lần rồi.”
“Xin lỗi, chuyện này tôi làm không được thỏa đáng lắm, thế nên sau này khi Lương Nguyên An kể hết đầu đuôi sự việc ra, Cởng đã phê bình tôi rồi.” Đàm Tĩnh thành thật nhận sai, “Sau này tôi sẽ không bao giờ làm vậy nữa.”
Thịnh Phương Đình chuyển sang chuyện khác: “Ở đây tôi có một bức thư bằng tiếng Trung, cô dịch giúp tôi được không?”
Đàm Tĩnh hơi do dự: “Để tôi thử xem.”
Thịnh Phương Đình nói: “Có thể dùng máy tính của tôi.” Rồi nhường chỗ cho cô.
Đàm Tĩnh chưa dùng máy tính xách tay bao giờ, trước kia Nhiếp Vũ Thịnh cũng có một chiếc, nhưng máy tính bây giờ vừa nhẹ vừa mỏng, con chuột nhanh nhạy tiện dụng vô cùng. Chỉ mấy phút sau cô đã sử dụng thành thạo ngay, bắt đầu dịch thư. Cá biệt có một số từ chuyên ngành không chắc lắm, cô bèn lên mạng tra lại. Cô vốn làm v