XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ánh thức ông, mỉn cườI vớI cả 2, nhưng ông cũng ko quên nhắc nhở:
- ờ cả hai đi đi, ta biết các con điều co công việc riêng mà, ko cần quá lo cho ta, đi xe cẩn thận nha Quân.
- Dạ, con biết rồI ba.
Đưa Tịnh đến trường trước cổng trường, mở cửa cho cô xuống:
- Em vào học trưa anh sẽ rước, nếu bận anh sẽ cho xe qua, đây là điện thoạI anh mua cho em, có gì cần liên lạc vớI anh.
Từ khi cái vụ ở công viên Quân đã có ý định mua cái điện thoạI cho Tịnh, nhưng sau đó vì công việc quá nhìu mà anh chưa kịp thực hiện, hôm qua tranh thủ lúc về anh đã mua nhưng đêm qua quên đưa:
- Ôi, cái điện thoạI này thật tuyệt, sao anh biết mà mua cho em cái màu hông vậy.
- Ờ thì thấy em vật dụng đa phần màu hồng, anh đoán vậy
Quân thật sự ngạI ngùng khi bị hỏI về việc anh tỏ ra quan tâm, chăm sóc cô, nhưng Tịnh thì đâu biết được nên cô cứ hay thắc mắc và hỏI Quân làm cho anh nhìu lúc ko biết trả lờI như thế nào:
- Em đã nói mà, anh đúng là tốt vớI em.
- Ùh, thôi vào học đi, mà em nhớ nhà ko để lộ việc mình có chồng nha, nói vớI mọI ngườI anh là anh của em thôi.
- Dạ
Sau tiếng "dạ" Tịnh nhón chân lên hôn cái chụp lên má Quân, định quay đi nhưng cô bị Quân nắm tay kéo lạI:
- Nè, đốI vớI ngườI nào em củng bày tỏ tình cảm như vậy àh.
- Bày tỏ tình cảm gì cơ.
- Thì...anh thấy khi có cảm tình tốt vớI ai em đều hôn má ngườI đó...
- Á, hôn thì nói hôn đạI, thì em xem anh rất đáng yêu, anh luôn tốt vớI em, nên em mớI hôn anh như vậy, em vẫn thường như vậy mà, ông ngoại em nè, bà giúp việc già nè, max và cả ba anh ở nhà mà.
- Max là thằng nào?
Tự nhiên đang nói Quân lạI giận lên, gương mặt gườm gườm trông thật đáng sợ làm cho Tịnh một phen hú ví, nhưng cũng trả lờI anh;
- Thì.........thì là con chó nhỏ nhà em chứ đâu....nó hiền khô hà, nó ko cắn ai đâu.
- Nghe anh dặn nè, từ nay ko được làm như vậy vớI một ai khác nữa đâu nha. anh mà biết được em làm như vậy vớI ai khác nữa thì....thì ko cho em đi chơi.
Nghe Tịnh nói vậy cơn giận của Quân Tự nhiên mất đi, nhưng anh ko biết tạI sao mình giận chuyện này, nhưng rồI anh cũng ko muốn phân tích thêm về tình cảm của mình dạo nần đây tạI sao có quá nhìu thay đổI:
- Ai khác nữa là ai khác nữa, mà tạI sao chứ, em thấy ngườI ta thích ai thì sẽ hôn như vậy mà, như bà giúp việc già đó bà hay hôn em như vậy khi em ngoan, ra đường gặp em bé dễ thương bà cũng hôn chùm chụp, em hỏI bà bảo ai dễ thương bà mớI hôn mà.....tạI sao anh lạI la em chứ, em đâu có làm gì sai, em nghe lờI mà.
- Ko nói nhìu, ngoài những ngườI em đẽ nói thì ko được làm như vậy vớI ai khác nữa, ko nghe lờI anh ko cho đi chơi nữa.
- Vâng
- Thôi em vào trường đi, trể bây giờ.
- Chào anh.
Mặc dù chưa hiểu gì cả, Quân bắt cô như vậy mà ko chịu đưa ra lí do, cô thấy anh thật quá đáng mà, tuy nhiên sợ ko được đi chơi nên tạm chấp nhận vậy.
Nhìn cô đã quay lưng bước vào trường rồI Quân mớI nổ xe chạy đi.
Còn Tịnh, đi hết cái sân trường rộng lớn có nhiều cây trồng hai bên, ko khí trong lành, nhôn nhịp của buổI tựu trường đã làm cho cô quên đi những điều