XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
_Sao là sao?-Tiểu Phương vừa lựa quần áo vừa quay sang hỏi.
_Lạnh lùng vô cảm kiêu ngạo.-Bảo Ngọc vừa nói vừa ngắm nghía những bức tranh trong phòng.
_Ảnh là vậy đấy nhưng…..trong lòng thì tốt lắm.-Tiểu Phương nói dù lòng cũng cảm thấy ngượng vô cùng.
_Bà đừng có mà tin quá coi chừng lụy luôn thì khổ sống thì phải có lập trường riêng đừng có cái gì cũng bênh ỗng hết với lại tui thấy ỗng cũng kì thiệt ai đời bạn vợ mình tới chơi mà không chào hỏi gì hết may tui chỉ là bạn bà chứ nếu gặp ba bà chắc ỗng nói chuyện tay đôi luôn quá.Tui thấy cuộc hôn nhân này của bà chẳng đi vào đâu cả chẳng có hạnh phúc gì đâu chỗ bạn bè tui khuyên thật tình đó.-Bảo Ngọc ra dáng 1 nhà tâm lí học(ước mơ của chị ấy mà lị)
_Ừ tôi biết rồi.-Tiểu Phương nói xong quay sang lục lục cái gì đó trong tủ quần áo.Không cần Bảo Ngọc nói thì cô cũng biết Minh Quân đâu có yêu thương gì cô anh ta chỉ xem cô như 1 món hàng mà thôi thích thì dùng không thích thì cho vào sọt rác.
Sau khi thay đồ xong,cả hai nắm tay nhau đi xuống nhà.Dưới phòng khách Minh Quân đang ngồi nói chuyện với ai đó.
_Anh Quốc Minh sao anh ở đây?-Bảo Ngọc reo lên.
_Ủa sao em cũng ở đây?-Quốc Minh cũng ngạc nhiên không kém.
_Em đến nhà bạn em chơi.Đây nè.Đây là Tiểu Phương người em hay kể với anh ý.-Bảo Ngọc kéo tay Tiểu Phương lại sát gần mình.
_Ồ đúng là trái đất quả thật là tròn hóa ra vợ của Minh Quân lại là bạn của em.Anh là bạn của Minh Quân.-Quốc Minh cười xoa xoa cái đầu.
_Ra thế à.Tiểu Phương đây là Quốc Minh con của bạn ba tui người tui hay kể cho bà nghe ấy.
_Chào anh. Em là Tiểu Phương.Rất vui được gặp anh.-Tiểu Phương e dè.
Minh Quân vẫn ngồi im như tượng nói gì cứ như là anh ta đang ở ngoài hành tinh vậy.
_Thôi vậy tụi em xin phép ra ngoài 1 chút.-Bảo Ngọc tìm cách chuồn.
_Ừ vậy 2 em đi đi.-Quốc Minh nở 1 nụ cười hết sức baby.
Tiểu Phương và Bảo Ngọc đi dạo khắp các khu mua sắm.Hai đứa cứ đi mãi đi mãi chẳng ai nói với ai câu nào.
_Nè bà làm mà im lặng thế?Thường ngày bà thích mấy cái chỗ này lắm mà.-Bảo Ngọc tỏ vẻ chán nản.
_Tại tôi đang mệt.Mình về thôi hôm nay tôi không có hứng.-Tiểu Phương nói xong bỏ ra cổng.
_Này.-Bảo Ngọc gọi với rồi chạy theo Tiểu Phương.
Ngồi trên xe Tiểu Phương cứ đưa mắt ra ngoài phía cửa sổ không phải là cô mệt do bệnh nhưng cô đang rất buồn.Ba thì bỏ rơi còn Minh Quân…..chồng cô thì lại hững hờ không 1 chút quan tâm gì đến cô.Cô cảm thấy cô đơn và lạnh lẽo lắm.
Xe thắng lại trước biệt thự Minh Thị.
_Này chuyện hồi nãy tui nói có gì sai bà bỏ qua nha.Tại tui thương bà nên nói vậy thôi.-Bảo Ngọc an ủi.
_Tui biết rồi.- Tiểu Phương bước xuống chào Bảo Ngọc rồi vô nhà.
Minh Quân đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế sofa tay cầm tờ báo che hết khuôn mặt của anh.Tiểu Phương không quan tâm mà đi thẳng lên phòng khóa trái cửa rồi ngồi phịch xuống giường.
Cốc….cốc…cốc-Tiếng gõ cửa.
_Vào đi.-Tiểu Phương nói nhỏ vừa đủ để nghe thấy.
_Cô ngồi dậy tôi có chuyện muốn nói.-Minh Quân lạnh lùng.
_Nói đi tôi nghe.-Tiểu Phương nói tro