"Chị, bọn em không muốn chị lại bị lừa." Lam Tinh cầm chặt tay Lam Nguyệt, dặn dò lại.
"Lam Nguyệt, mọi người đều là muốn tốt cho em." Chu Tề Vĩ nói một cách chính nghĩa.
"Em biết, không có mọi người giúp đỡ, em và Tiểu Kiệt làm sao có được ngày hôm nay? Cám ơn mọi người." Lam Nguyệt chột dạ không dám nhìn thẳng vào mắt ba người, nếu để cho họ biết chuyện cô và Mạnh Thừa Kiệt, họ nhất định sẽ tức chết.
Ai! Cô nghĩ, dù sao nếu cô lại thất tình, chỉ cần không cho họ biết cô đang nói chuyện yêu đương, chỉ cần để họ nghĩ cô vì lo lắng mà khổ sở là được.
Suốt một tuần đó, Mạnh Thừa Kiệt buổi tối đều đưa Lam Nguyệt đi đón Tiểu Kiệt, sau đó lại chạy về công ty tăng ca, tuy rằng Lam Nguyệt nói không cần, nhưng anh rất kiên trì, cô cũng chỉ có thể thỏa hiệp.
Khi Lam Nguyệt đang thu dọn chuẩn bị tan tầm, Hạ Tư Ngâm ngồi bên cạnh cô giọng có chút ghen tị: "Lam Nguyệt, giám đốc đối với cậu rất tốt, mỗi ngày đều đưa cậu đi đón con."
Lam Nguyệt cười yếu ớt. "Anh ấy đối với mọi người đều rất tốt."
Ở trong công ty, Mạnh Thừa Kiệt vì sợ gây phiền phức cho Lam Nguyệt, vì vậy quan hệ của họ chỉ như là thủ trưởng và cấp dưới, không ai biết họ vụng trộm yêu đương.
"Sao tớ không thấy anh ấy đưa tớ về lần nào?!" Hà Tư Ngâm không phục oán giận nói.
"Sao lại không có? Tớ nhớ có lần cậu tăng ca đến nửa đêm, giám đốc đưa cậu về nhà, chẳng lẽ tớ nhớ nhầm?"
"Làm ơn, có một lần mà thô!" Đó là cô trăm phương nghìn kế, cố ý làm đến nửa đêm cùng anh tan tầm, mới có cái phúc ấy.
Nghĩ vậy, Hà Tư Ngâm không khỏi ai oán, kết quả một người phong lưu như giám đốc, dọc đường chỉ cùng cô nói chuyện, ngay cả nửa điểm ái muội cũng không có, sau đó cô không làm cái chuyện ngu ngốc này nữa, không bằng sớm về nhà ôm chăn bông xem tivi thoải mái.
"Anh ấy thấy tội nghiệp tớ không có ai, trời lạnh đi đón con vất vả." Lam Nguyệt đứng lên, thói quen quay đầu nhìn lại, Mạnh Thừa Kiệt không có ở chỗ, trong lòng có chút mất mát, xem ra hôm nay phải đi một mình.
"Đừng nhìn!" Hà Tư Ngâm nói, làm Lam Nguyệt quay đầu. "Giám đốc còn ở trong văn phòng lão đại." "Tư Ngâm, vậy cậu nói với giám đốc một tiếng, tớ về trước."
"Cậu không đợi anh ấy sao?" Hà Tư Ngâm quả thật ghen tị với