XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
cũng giúp huynh một tay. Bất cứ kẻ thù lợi hại đến đâu đệ cũng không sợ.
Thừa Chí nghe thấy chàng ta nói như vậy cảm động vô cùng, liền nắm lấy tay Ôn Thanh, Ôn Thanh vội rút tay lại nhưng không hiểu tại sao chàng lại để yên cho Thừa Chí nắm như trước, rồi chàng khẽ nói:
- Bản lãnh của Viên huynh giỏi gấp đệ mười lần, nhưng về kinh nghiệm giang hồ thì hình như huynh rất bỡ ngỡ nhưng huynh đừng lo vì sau này có đệ sẽ giúp huynh những vấn đề đó.
- Ôn huynh tử tế thật, tôi chưa hề có một người bạn nào tuổi xấp xỉ như tôi, bây giờ mới gặp huynh…
Ôn Thanh nghe thấy chàng ta nói như vậy, vội cúi đầu xuống đáp:
- Nhưng phải nói, tôi rất xấu tính, thế nào cũng có một ngày tôi làm cho huynh bực mình.
- Tôi đã coi huynh là bạn, biết tính nết của bạnh ra sao rồi, thì dù bạn có làm mất lòng tôi cũng không sao.
Ôn Thanh cả mừng thở dài một tiếng và nói tiếp:
- Đệ chỉ ngại có điều này thôi, bây giờ huynh đã thông cảm được như vậy, đệ thật sung sướng lắm.
Thừa Chí thấy Ôn Thanh đổi hẳn tính nết, ôn nhu hòa nhã chứ không như lúc cãi vã tranh chấp với Sa lão đại trên thuyền, nên chàng đáp:
- Đệ có câu này không biết Ôn huynh có nghe không?
- Trên đời này chỉ có lời nói của ba người mà đệ nghe thôi, một là ông ngoại tôi, hai là mẹ tôi, ba là Viên huynh.
Thừa Chí nghe nói rùng mình một cái và đáp:
- Không ngờ huynh lại coi trọng đệ đến thế, sự thật thì lời nói của người khác quí hồ hợp lý là chúng ta phải nghe hết.
- Hừ, tôi không như Viên huynh, tôi không chịu nghe lời của người khác, dù đối với tôi tử tế, tôi… tôi sẽ ưa người đó và bất cứ người ấy nói như thế nào, tôi cũng nghe hết, còn người mà đã bị tôi ghét thì dù người đó có nói phải lý đến đâu, tôi cũng không thích nghe.
- Ôn huynh vẫn còn tính trẻ con thật, năm nay huynh mấy tuổi?
- Mười tám? Còn Viên huynh?
- Tôi lớn hơn huynh hai tuổi.
Ôn Thanh cúi đầu mặt đỏ bừng khẽ hỏi tiếp:
- Tôi không có anh ruột, chúng ta kết nghĩa làm anh em nhé? Chẳng hay huynh có bằng lòng không?
Thừa Chí là người rất cẩn thận, chưa biết lai lịch của Ôn Thanh ra sau, tuy chàng đã thấy Ôn Thanh rất hợp ý, nhưng nói đến kết nghĩa thì chàng không dám, nên chàng chần chừ không dám trả lời ngay.
Ôn Thanh thấy Thừa Chí không trả lời liền đứng dậy chạy thẳng về phía trước.
Thừa Chí giật mình kinh hãi vội đuổi theo ngay. Chàng thấy Ôn Thanh chạy thẳng lên trên đỉnh núi liền nghĩ thầm: “Người này tính nết nóng nảy như thế, nếu ta không nhận lời chàng ta, chưa biết chừng chàng ta cũng sẽ tự tử cũng nên.”
Nghĩ đoạn, chàng liền giở khinh công của Mộc Tang đạo nhân truyền thụ cho đuổi theo, chỉ trong nháy mắt đã qua mặt Ôn Thanh rồi chàng quay mặt lại hỏi:
- Ôn hiền đệ giận tôi đấy à?
Ôn Thanh nghe thấy Thừa Chí gọi mình là hiền đệ cả mừng, liền ngừng chân lại, ngồi xuống đất và nói:
- Huynh đã khinh đệ, sao còn gọi đệ là hiền đệ như thế?
- Có bao giờ tôi dám khinh hiền đệ đâu, thôi lại đây, chúng ta cùng kết bạn đi!
Thế rồi hai người liền quỳ xuống