XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
p thì làm sao mà đối phó được?
Cho nên Minh Sơn mỉm cười trả lời Thừa Chí rằng:
- Thôi được, nể mặt Viên huynh chúng tôi xin trả hết số vàng đó.
Ôn Thanh vội xen lời nói:
- Sao Tam gia gia lại nhận lời như thế?
Thừa Chí cũng đỡ lời ngay:
- Nửa số vàng mà hiền đệ đã chia cho tôi rồi thì hiền đệ hãy đưa cho tôi số vàng đó để tôi trả cho cô nương kia trước.
- Nếu đại ca muốn lấy thì đệ xin tặng hết số vàng đó cho đại ca ngay, chứ đệ có phải là những hạng người coi tiền bạc rất to đâu, nhưng còn đại ca bảo tiểu đệ trả cho cô kia thì đệ nhất định không chịu, dù chỉ đưa có nửa phần thôi.
Tiểu Tuệ tiến liên một bước giận dữ hỏi:
- Chẳng hay bạn muốn như thế nào mới chịu trả, xin cứ nói điều kiện ra đi.
Ôn Thanh lại hỏi Thừa Chí tiếp:
- Thế nào, đại ca định giúp nàng ta hay là giúp tiểu đệ đây?
Thừa Chí chần chừ giây lát rồi đáp:
- Tôi không giúp ai cả, tôi chỉ nghe lời dạy bảo của sư phụ tôi.
- Sư phụ của anh là ai?
- Sư phụ của tôi hiện ở trong bộ đội của Sấm Vương.
- Hừa, nói đi nói lại, rốt cuộc anh vẫn giúp người chứ không giúp đệ, thôi được tất cả số vàng hiện đang ở nơi đây, tôi tốn rất nhiều mưu trí và khó nhọc mới lấy trộm được, thì bây giờ cô ta cũng phải nghĩ cách mà lấy trộm lại, tôi hẹn cho trong ba ngày nếu cô ta có đủ tài ba lấy trộm được thì cứ việc đem số vàng đó đi, nhược bằng trong ba ngày mà không lấy nổi thì đừng có trách tôi. Lúc ấy tôi sẽ có cách khác để đối phó.
Thừa Chí giật tay áo chàng ta và khẽ nói:
- Nhị đệ, hãy theo tôi lại đàng này tôi có chuyện riêng muốn nói với hiền đệ.
Hai người liền đi ra chỗ góc tường, Thừa Chí liền nói với chàng ta tiếp:
- Tối hôm qua, hiền đệ còn nói chỉ nghe lời của ngu huynh thôi chứ không nghe lời của ai cả, sao ngày hôm nay em lại giở giọng một cách đột nhiên như thế?
Ôn Thanh nói tiếp:
- Đại ca đối xử với đệ tử tế như thế tất nhiên đệ phải nghe lời của đại ca chứ?
- Nhị đệ nói rất phải, nhưng nhị đệ có thấy tôi đối xử với nhị đệ như thế nào không? Vả lại số vàng này có phải là tiền bạc cá nhân của cô ta đâu, như vậy nhị đệ còn giữ làm chi nữa.
- Nhị huynh mới gặp người bạn cũ một cái đã khinh rẻ đệ ngay rồi, dù đệ có xài hết số vàng của Sấm Vương rồi, nhiều lắm chỉ bị Sấm Vương cho người đến giết chết cả nhà đệ là cùng. Nhưng đệ có sợ bị giết chết như thế đâu? Vì đệ không còn một người nào thực lòng tử tể và thương mình nữa thì đệ cũng chả muốn sống ở trên thế gian này làm chi.
Thấy Ôn Thanh cứ khăng khăng không chịu trả, Thừa Chí tỏ vẻ không vui hỏi tiếp:
- Nhị đệ là người em kết nghĩa của ngu huynh, còn cô kia là con gái của ân nhân. Tôi coi hai người cũng như một thôi chứ không ai khinh ai trọng cả.
- Đại ca đừng nói nhiều nữa, đại ca cứ việc giúp cô ta đến đây mà lấy trộm lại số vàng đó đi, nếu đại ca lấy được đệ không còn dị nghị gì hết.
Thừa Chí còn muốn kéo tay chàng ta nói tiếp, nhưng chàng ta đã hất tay Thừa Ch