XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
như có một bàn tay nam châm vô hình bên dưới. Aston vặn vẹo chiếc labàn, nhìn Bảo kinh ngạc"Ngay cả những khu vực từ trường cực mạnh cũng khôngthể làm nó rối loạn như thế này". Bảo rúm vào Aston"Thế anh cho là cái gì đã làmnó như thế?" - "Tôi không biết". Aston, người từng tuyên bố có thể vượt qua mọi lằn ranh nếu biết cách, người có trong tay đủ thứ dụng cụ trợ giúp anh ta trong mọi hoàn cảnh nguy hiểm nhất giờ đây trở thành một thứ vô dụng hệt một khách du lịch ba lô ngơ ngác giữa thành phố lạ. Một nỗi sợ hãi khủng khiếp bắt đầu thành hình khi Bảo nhận thấythái
độ hiển hiện trên khuôn mặt Aston, điểm tựa tinh thần cuối cùng của cô. Hai kẻ kia bắt đầu bực dọc. Gã đẹp trai văng tục "Cần đ. gì la bàn. Mưa thế này đến người cũngcòn điên nữa là la bàn. Cứ đường thẳng mà đi. Số sống thì sống, số chết thì chết." Nói đoạn, gã xông thẳng lên phía trước. Ðám người còn lại đành líu ríu bước theo. Ðược một quãng, Bảo nghe thấy gã đẹp trai reo lên"Sống rồi. Có nhìn thấy ánh sáng kia không." Những người khác ngNng lên, vuốt nước mưa trên mặt.. Chapter 6:
...Một làn ánh sáng xanh leo lét phía đằng trước, cách chỗ họ đứng chừng một trăm mét. Nóvờn qua vờn lại như những ngọn đèn bão, song toả ánh sáng xanh lét nhập nhờ, ma quái. Gã phấn khởi "Chắc có người cũng lạc đường như mình. Cùng hội cùng thuyền nhưng gặp thổ dân vẫn hơn". Aston dừng lại nắm chặt vai Bảo "Chưa chắc đâu.Ảo giác thường đến với những người kiệt sức vì lạc đường". Hai người kia xăng xái lên trước. Ánh sáng xanhngày một rõ dần và chuyển động nhanh hơn. Nó nhảy múa như thể có một đám rất đông người đang cầm đèn đi đi lại lại. Bảo chắc đó không phải ảo giác, song có một thứgì như nam châm cứ điều khiển bước chân Bảo chậm dần. Lại một CÁI GÌ ĐÓ gợn lên bằng giác quan. Khi Bảo cách vùng sáng xanh kia chừng chục thước, cô nghe thấy gã đẹp trai hét lên "Saomắt tao tối đen thế này... đènpin đâu...ánh sáng đâu hết cảrồi". Cả đám nhào đến. Ðột nhiên vùng sáng xanh biến mất, đôi mắt Bảo bị bịt kín trong một bức màn đen ghê rợn. Cô hét lên "Aston, đèn pin". Một quầng sáng loá lên,và những gì họ nhìn thấy... có thể không bao giờ đến ngay cả trong một cơn ác mộng hãi hùng nhất. Một màutrắng nhởn mênh mông đập vào mắt họ,