ấn đề cướp “tiêu” (hàng hày của báu) thì dễ như trở bàn tay, không phải phiền tới Sa trại chủ, anh em chúng tôi xin phụ trách hết. Nhưng còn vấn đề chia của thì chúng ta phải bàn định trước, để tránh khỏi có sự tranh chấp mà mất cả hòa khí của nhau đi!
Tên Sa trại chủ nói:
- Tiểu đệ mời quý vị tới đây họp là vì vấn đề này đây!
Một người giọng nói thô lỗ lên tiếng:
- Món hàng này, anh em chúng tôi thấy trước tiên. Tôi xin đề nghị: khi cướp được, chúng ta chia nó ra làm mười phần, Ác Hổ Câu chiếm hai phần. Chúng tôi Sát Bảo Cương chiếm hai phần, còn mỗi trại chiếm một phần.
Thừa Chí nghĩ: “Giỏi thật! Chưa chi chúng tới tụ họp tại đây để phân chia những vật báu của ta rồi!”
Lại nghe thấy tên khác nói:
- Tại sao các anh lại được hai phần? Theo ý tôi, chia làm tám phần công bằng hơn cả!
Sau đó, cả bọn cãi vã ồn ào mãi không ngớt. Lại có một tên giọng khàn khàn nói:
- Chia làm mười phần và tám phần cũng không công bằng. Trại Ác Hổ Câu có mấy nghìn anh em mà đoài hưởng ngang với Sát Bảo Cương chỉ có ba trăm người hay sao? Theo ý tôi thì nên chia làm chín phần. Ác Hổ Câu chiếm hai phần, còn bảy phần thì mỗi trại được một. Chúng ta bầu Sa trại chủ làm thủ lãnh đứng lên chia và phân phát cho các trại.
Đại đa số cường đạo tán thành ý kiến đó, nên một số ít không bằng lòng cũng phải nghe theo.
Tên Sa trại chủ nói:
- Nếu anh em đều tán thành như vậy, ngày mai chúng ta ra tay luôn. Và nơi hành động nhận hàng tôi định ở Trương Trang. Vậy ngày mai xin quý vị đưa hết đàn em tới đó!
Mọi người tán thành xong đều lần lượt ra khỏi căn chùa.
Bỏ mặc tên Hoàng Nhị Mao ở đó, Thừa Chí một mình trở về khách điếm, kể hết những chuyện đã qua cho Thanh Thanh nghe.
Thanh Thanh khẽ nói:
- Thanh thế của đạo tặc lớn lao như vậy thật là đánh không hết và giết không tận. Anh đã nghĩ cách gì đối phó chưa?
Thừa Chí đáp:
- Khi chúng tới, chúng ta hãy nhường nhịn trước, khi đã nhận ra tên nào là giặc rồi, ta liền ra tay thộp ngực tên đó. Rắn mất đầu, bọn lâu la của chúng phải chịu hàng ngay.
Thanh Thanh vỗ tay cười nói:
- Ý của anh rất hay.
Sáng ngày hôm sau, cơm nước xong, Thừa Chí ra lịnh lên đường. Suốt dọc đường, bọn giặc thám thính đi lại như thoi đưa. Chúng táo bạo ra mặt, không coi bọn Thừa Chí ra gì cả. Hồng Thắng Hải lo ngại nói:
- Viên tướng công, xét tình hình này chỉ trong ngày hôm nay thì chúng hạ thủ đấy.
Thừa Chí nói:
- Anh cứ việc trông nom xe cộ, đừng để cho lừa, ngựa hoảng sợ chạy tán loạn. Còn chống giặc đã có ba chúng tôi đối phó.
Hồng Thắng Hải vâng lời. Thừa Chí ra hiệu dặn chàng Câm, khi nào có lịnh của chàng mới ra tay hành động, chuyên phụ trách bắt người thôi. Chàng Câm gật đầu nhận lời.
Đi tới giờ thân, sắp tới Trương Trang, đằng trước có một khu rừng khá rậm rạp, cây cối um tùm. Bỗng nghe mấy tiếng “o… o…” của những cái tên bắn lên báo hiệu.
Vừa dứt, trong rừng rậm đã có mấy trăm tên đại hán ló ra, tên nào tên nấy đều đầu chít khăn xanh, mặc quần áo đen, tay cầm