XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ưng chỉ là nếu thôi, vì lúc này sân thượng đâu còn ai. Và, tất cả cũng chỉ là những lớp mặt nạ chồng lên nhau mà thôi. Vẻ yếu đuối, mỏng manh và trong sáng kia cũng chỉ là một chiếc mặt nạ hoàn hảo để che đi những âm mưu toan tính đã ăn mòn tâm hồn cô gái trẻ này từ rất lâu, rất lâu rồi.
Một lựa chọn sai lầm đã vô tình kéo theo những sai lầm liên tiếp tưởng chừng như không có điểm dừng… Đến khi nào cô gái đó mới nhận ra?
Chương 24: Nhớ và quên
Nghĩa trang Đặng gia
Một chàng trai với mái tóc màu bạch kim nổi bật trong nắng chiều đứng lặng trước ngôi mộ mang tên “Đặng Duy Phong”. Đó là người anh trai yêu quý hơn anh 7 tuổi, đã mất trong vụ tai nạn kinh hoàng cách đây vừa tròn 13 năm. Và hôm nay… là ngày giỗ thứ 13 của Phong. Từ từ ngồi xuống, đặt bó hoa huệ trắng lên mộ anh trai, Danny không ngăn được giọt lệ nóng hổi lăn trên má. 13 năm rồi, không lần nào đến đây mà anh kìm được lòng mình. Kì lạ một điều là dù đã quên sạch mọi kí ức, kể cả gương mặt của cha mẹ nhưng Danny vẫn luôn nhớ đến người anh trai đã lấy thân mình che chở cho anh năm đó. Sau 8 tháng sống như người thực vật, giờ phút tỉnh lại, câu đầu tiên anh hỏi cũng là “Anh Phong đâu?”…
~~~
- Anh ơi, anh ơi! – Cậu bé Duy Minh đầu bê bết máu, cố gắng gượng lay người anh trai đang lịm đi trên nền đất lạnh.
- Minh Minh… – Duy Phong thều thào, cố mở mắt và nở một nụ cười ấm áp cuối cùng – Đừng … khóc, con trai… mà khóc là không… được đâu. Minh Minh… của anh phải… thật mạnh mẽ… Minh Minh…
- Anh… Anh ơi!!!
Duy Minh òa khóc, bàn tay vấy máu không ngừng đưa lên giật giật áo anh trai. Trời lại đổ mưa… Hai cậu bé nằm giữa đống đồ đạc ngổn ngang, bên cạnh là chiếc xe tải lật ngược cùng người tài xế không biết đã bỏ đi từ lúc nào.
Máu…
Nước mắt…
Và mưa…
Tất cả hòa vào nhau… Một bức màn trắng xóa…
~~~
Đưa tay lau đi giọt nước mắt đau thương của mình, Danny mỉm cười. “Minh Minh của anh phải thật mạnh mẽ…”. Vụ tai nạn năm ấy đã lấy đi của anh tất cả kí ức, nhưng lại để lại nỗi đau không thể nào quên. Nếu như Duy Phong không lấy thân mình che chắn cho anh, nếu như anh trai cứ để anh rơi tự do từ trên xe tải xuống như vậy thì có lẽ… có lẽ người nằm đây bây giờ đã là anh rồi…
- Anh à, 13 năm rồi, đã 13 năm trôi qua. Minh Minh của anh bây giờ đã là một chàng trai bản lĩnh, lạnh lùng. Nước mắt, chỉ rơi ở đây thôi, anh trai à. Anh nói với em, con trai không được khóc, nhưng em không làm được. Rất nhiều đêm em không thể nào ngủ được vì những mảng kí ức đau thương lại hiện về. Hình ảnh anh giữa vũng máu… Tại sao? Anh Phong, tại sao em chỉ nhớ được có vậy? Tại sao em quên đi tất cả nhưng lại nhớ mãi vụ tai nạn khủng khiếp ấy?… – Đưa tay lên lau nhẹ đi những hạt bụi trên di ảnh anh trai, cổ họng Danny như nghẹn lại – Anh biết không, gần đây em mới quen được một cô gái. Là Linh Đan, Nguyễn Hoàng Linh Đan. Không hiểu sao em thấy cô ấy rất gần gũi với mình, hệt như cô bé Tiểu Đan Đan trong những giấc mơ suốt 13 năm nay vậy. Nhưng mà… cô ấy luôn tránh m