XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
t em, giữa bọn em dường như có một khoảng cách vô hình nào đó, thật xa…
“What I’ve done, I’ll face myself
To cross out what I’ve become
Erase myself and let go of what I’ve done
Put to rest what you thought
Of me while I clean this slate
With the hands of uncertainty
So let mercy come and wash away…”
Từng hồi chuông dài vang lên phá tan không gian yên tĩnh nơi đây. Danny không muốn nghe máy lúc này, nhất là của cái người mà anh không bao giờ muốn nghe: Caroll. Nếu không phải vì điều tra thì có lẽ dù chỉ là liếc nhìn cô ta cũng không thể nào lọt được vào trong sự chú ý của anh… Nhưng con người kia dường như đã chuẩn bị kĩ càng lắm rồi, mặc cho anh không bắt máy vẫn cứ gọi không ngừng. 1 lần, 2 lần,… 10 lần.
- Alo!
- “Ha ha cuối cùng anh cũng chịu nghe điện thoại của em rồi” – Giọng nói lảnh lót ngọt ngào vang lên chỉ tạo cho anh cảm giác chán ghét tột độ.
- Sao? Có chuyện gì?
- “Có việc mới được gọi cho anh sao? Phũ phàng vậy.”
- Tôi đang bận, thôi nhé!
- “Từ từ đã, em… nhớ anh mà. 1 tuần rồi em không được gặp anh.”
- …
- “Hai ngày nữa thi rồi đấy, dù có việc gì thì anh cũng nên quay về trường dần đi.”
- Biết rồi!
- “Vậy…”
Tút tút tút…
Không để đối phương nói thêm lời nào, Danny ngắt máy ngay lập tức. Đúng là chẳng ra sao cả. Thật bực mình!
Gió lại vi vu thổi, nhè nhẹ xoa dịu nỗi đau và cơn giận dữ trong anh. Thời gian trôi qua, thật chậm mà cũng thật nhanh… Có những thứ nên quên đi, đừng giữ mãi trong lòng. Cũng có những thứ nhất định phải tìm về, bằng mọi giá…
- Anh à, làm thế nào mới là tốt nhất đây? Phải thế nào thì kí ức của em mới quay về?
***
- Thế này có nghĩa là…
- Đúng vậy, cậu Duy Minh và cô Trúc Vy trước đây ở cùng một khu và có vẻ chơi với nhau khá thân thiết, cho đến khi Đặng gia đột ngột chuyển đi và gặp tai nạn.
- Thông tin này có chính xác không vậy?
- Tại thời điển hiện giờ thì đây là tài liệu duy nhất.
Ryan hơi chau mày. “Duy nhất ư?”
- Toàn bộ thông tin liên quan đến Đặng gia 13 năm về trước đều đã bị tiêu hủy hoặc giấu nhẹm đi. Đến nay có rất ít người biết và còn nhớ về những chuyện của 13 năm trước. Những thông tin trong này là do một người hàng xóm cũ của Đặng gia và Thái gia kể lại.
- Vậy giờ người đó đang ở đâu?
- Cả gia đình họ đang định cư bên Mỹ. Không lâu sau khi Đặng gia chuyển đi, khu phố mà họ từng ở được lệnh di dời để làm một dự án công nghiệp gì đó. Tất nhiên khoản tiền bồi thường là rất lớn, và đa số những người dân ở đó đều được sắp xếp chỗ ở mới ở rất xa, thậm chí là tận nước ngoài như người cung cấp thông tin này.
- Tất cả sao? Bên đầu tư công trình đó chịu chơi vậy cơ à?
- Cũng rất khó hiểu chỗ này nhưng ở thời điểm đó người ta không quan tâm nhiều đến vấn đề đó.
- Vất vả cho ông nhiều rồi quản gia Tô.
- Không có gì, phục vụ cho nhà họ Trần là nghĩa vụ và bổn phận của lão Tô mà. – Vị quản gia già khẽ đưa tay lên lau đi giọt mồ hôi vừa rơi trên trán. Đúng vậy, đó là trách nhiệm. Lão Tô, tên đầy đủ là Tô Lậ