Truyện tình yêu - Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
Khỉ đuôi dài [OFF] Quản trị viên View:
như thế, biết đâu còn tìm trò hại mình dài dài. Nửa thấy có lỗi vì đã đem nhỏ ra làm trò cười cho thiên hạ.
Tiếng chuông cửa làm mình giật bắn. Cảm giác y như cái hôm bị nhỏ gọi xuống tát. Mình tập tễnh xuống nhà. Vừa ló đầu ra, suýt ngã vì nhìn thấy nhỏ đứng ở cửa.Lại gì nữađây? Mình không dám bước thêm bước nào nữa, cứ đứng trong nhà nói vọng ra:
- Gì vậy? Hôm qua đánh chưa hả à?
Nhỏ thò tay vào cổng mở then. Óe! Mẹ đi làm không khóa cổng. Chẳng hiểu sao mình run như cầy sấy. Sợ quái gì nhỏ chứ, mìnhto gấp đôi nhỏ, cùng lắm đóng cửa đè ra hấp hừ. …
Nói thế nhưng vẫn sợ. Nhà mình không có ***. Nhỏ cứ phăm phăm đi vào, tay cầm đống gì đó bùi nhùi. Mình lui lui vào bên trong cầu thang.
- Này nha, đánh nữa là đằng này không nhịn nữa đâu, đằng này đánh lại đấy!
Nhỏ nhìn mình cười nhăn mũi. Mình như bị điện giật, tay buông thõng không đề phòng gì nữa. hic.
- Mẹ tôi đi công tác về mua quà cho nhà đằng ấy đấy. Còn kialà xôi sáng nay mẹ tôi nấu, ăn đi còn đi học.
Người mình mềm như bún. Nhỏ đi ra đến ngoài sân rồi mà mình vẫn lơ mơ xem đang mộng du hay đang tỉnh. Lật đật chạy theo nhỏ, ăn vạ được câu:
- Mũi tôi thế này ăn sao giờ? – Mình chỉ chỉ lên cái mũi sưng như quả cà chua
- Không ăn được hả?
Nói xong nhỏ lại hằm hằm đi vào.Mình biết mình lại sai gì rồi. Lại lui lui vào nhà giữ thế thủ. Nhỏ tiến về phía bàn, ôm đống đồ vừa cho, hất hàm với mình :
- Tôi mang về cho con Su nhà tôi ăn.
- Khôngggggggggg !
Mình nhanh tay giật đống đồ lại luôn. Gì chứ ? Vô lý, cho người ta rồi còn đòi lại mang về cho *** ăn. Cú quá mà không làm gì được. Nhỏ dí dí cái nắm đấm lên phía mũi tôi nạt :
- Đừng để tôi phải đánh nữanha. Lúc ấy lại trách tôi không yêu thương súc vật.
Đi được đoạn nhỏ còn quay lại chọc mình :
- Hôm nay chưa vươn vai hả?
Cay cú thật. Mình đứng giữa nhà, quần đùi cởi trần, ôm đống bánhcu đơ với nắm xôi trông như thằng rồ.
Vẹo một nắm xôi rồi lên gác rút quần áo. Mỗi lần nhai là mỗi lần mũi đau tê tái. Bị nhỏ con gái trông như con ngóe đấm có một phát mà đau như húc đầu vào cột điện. Đang trệu trạo nhai, mình sáng mắt khi nhìn thấy hai cái áo đồng phục trắng của nhỏ treo phất phơ ở ban công. Mình sung sướng ngó nghiêng xung quanh, cầm cái gậy phơi quần áonhà mình khều khều hai cái áo ấy về. Lần này thì chết nhé nhỏ. Hôm nay anh cho nhỏ cởi trần đi học luôn.
Tót xuống phòng, mình treo hai cái áo của nhỏ vào tủ. Mùi con gái thơm dã man. Tự nhiên người mình cứng đơ à. Khỉ gió! Thay quần áo chuẩn bị đi học. Bỗng dưng chột dạ. Không biết sau vụ này cái gì sẽ xảy ra nữa. Nhưng mình cũng ngoan cố muốn chiến đấu đến cùng.
Vi vu chầm chậm trên đường vì dù gì tiết hai mới vào học. Có xe bus đi qua làm mình nhìn mãi vào tấm poster dán trên thân xe. “Là đàn ông, tôi không đánh phụnữ”. Ý nghĩa thì có đấy nhưng sao nghe slogan củ chuối thế. Tựnhiên thấy bức bối. Lại nghĩ tới nhỏ. Mình trả thù một đứa con gái thế thì có nhỏ nhen quá không?
Ở lề đường có một bóng người quen thuộc. Là nhỏ! Không sai. Nhỏ lúi h