- Đồ mê trai. Anh Duy Phong á, tớ cũng nghĩ về anh ấy thường xuyên. Nhưng mà như thế đâu có nghĩa là quan tâm ?
Tôi liếc xéo Vũ :
- Hay quá ! Cái này tớ mà mách cho Mạnh Vũ nhà cậu xem ? Hừ.
Trúc Vũ sẵn tay ném vào xe một bó rau , lên giọng :
- Tớ không thèm chấp người mà đầu óc đơn giản như cậu. Mà thôi đi, vì cậu không có kinh nghiệm tình trường nên tớ phải có trách nhiệm dạy dỗ – lại ném thêm một hộp thịt – hôm nay, chúng ta sẽ chuẩn bị cơm tình yêu cho Duy Phong nhà cậu và Mạnh Vũ nhà tớ !
Ồ …là thế à ! Sao tôi không nghĩ ra nhỉ . Không phải tôi vẫn luôn lo anh ăn uống thất thường sao ?
Lần này, phải công nhận Trúc Vũ thông thái thật.
Tôi bắt đầu cảm thấy ngày hôm nay đã không còn nhàm chán rồi , sự chậm chạp thiếu tinh thần lúc nãy cũng hoàn toàn biến mất.
Thế là hai đứa kéo xe, vơ bao nhiêu là thứ.
- Cậu nghĩ là cho thêm cà rốt vào có ngon không ?
- Cứ bỏ vào đi. Cà rốt thì làm gì mà ngon được. Nhưng bổ !
- Khoai tây nữa này.
- Suýt thì quên, lấy hành tươi đi.
- Ở bên kia, ớt.
- …
Lượn bao nhiêu là vòng, bây giờ thì đã xong hết rồi !
Đang định đẩy xe đi thanh toán thì Trúc Vũ đột nhiên gọi tôi :
- Vy Anh, lại đây .
Gian hàng kia, Trúc Vũ đang chống nạnh ngước lên nhìn .
Phía trên cao …ồ, thấy rồi, là chai nước sốt ! Cái này thêm vào món ăn sẽ ngon hơn rất nhiều .
Sao lại không nhớ tới được nhỉ ?
Nhưng mà…cao thế này thì lấy kiểu gì đây.
Xung quanh lại chẳng có lấy một ai để nhờ cả, mà không , phải là không có ai có khả năng để nhờ. Vì toàn những người …chiều cao khiêm tốn !
Để gì cao thế này ! Vô duyên vừa vừa phải phải thôi chứ !
Trúc Vũ bắt đầu nhún người…
Thật đau lòng ! Trúc Vũ có cao hơn tôi là bao đâu !
Hai đứa bặm môi tức giận nhìn nhau rồi lại nhìn chai nước sốt .
Được lắm ! Siêu thị biến thái này, dám chơi ác khách hàng ư ?
Hừ, để mà xem !
Dù biết là không được nhưng tôi vẫn thử nhún người, với tay…
- Được rồi – Trúc Vũ hớn hở vỗ tay.
Haha, cuối cùng cũng lấy được rồi !
Lấy được rồi ư ?…hình như có cái gì đó không đúng thì phải !
Mấy giây sau…Trúc Vũ cũng giật mình…hai đứa tôi nhìn dãy hàng nước sốt đã để lại một chỗ trống …ngơ ngác …nhìn nhau…
Đã bị lấy đi rồi ! Nhưng…không phải là tôi lấy.
Hai đứa lại ngơ ngác nhìn phía trước mặt…
Ối ! Quái nhân !
Một người mặc trang phục màu đen, như thế chưa hết, còn tóc đen, giày đen, kính đen…nhìn mà phát run.
Chết rồi…là xã hội đen! Mà thật nực cười, muốn khủng bố thì làm chuyện gì đó đáng sợ hơn đi, giành giật chai nước sốt ư ?
Không hiểu nổi !
Người đó…đột nhiên cúi người cung kính , tay chìa ra …đưa cho chúng tôi lọ nước sốt !
Hai đứa chỉ biết nhìn ngư