Vẻ mặt của hai đứa lúc này còn hơn cả những nhà khoa học tìm thấy người ngoài hành tinh !
Mãi một lúc lâu sau…có lẽ do bị nhìn chằm chằm ghê quá và có lẽ cũng do…mỏi tay nên người đó hạ thấp tay xuống có ý nhắc nhở chúng tôi.
Trúc Vũ thẫn thờ đưa tay ra nhận, mặt cừng đờ, mấp máy môi :
- Cảm ơn !
Người đó thu tay về, gật đầu không nói gì .
Tôi với Vũ lại đờ đẫn nhìn nhau và…khi ngoảnh lại thì đã không còn thấy quái nhân ấy ở đâu nữa.
Muốn đứng tim mà !
Nhưng hình như là tôi đã hiểu ra điều gì đó rồi !
Trúc Vũ thả lọ nước sốt vào xe, thở dài :
- Thời buổi khùng hoảng kinh tế toàn cầu, cái gì cũng ế ẩm, siêu thị này cho nhân viên làm như thế để câu khách đấy mà. Chiêu rẻ tiền.
Gian hàng kế bên, khóe miệng người nào đó khẽ giật giật …
Chính xác là như thế ! Siêu thị này quá biến thái !!!
Tôi chỉ biết lắc đầu :
- Người nào nghĩ ra chiêu này có lẽ không được bình thường. Nhân viên mà thoắt ẩn thoắt hiện, cứ như là ma. Dọa khách chắc ?
Người nào đó hít thở sâu…
Trúc Vũ xì một tiếng :
- Lại còn mặc đồ đen ? Tưởng mình là sát thủ à ?
Ừm… phải thừa nhận là người nhân viên đó dáng người cao ráo, mặc trang phục như thế có vẻ rất sang trọng lại bí ẩn. Nhưng mà…
- Cậu có nghĩ là nếu đổi lại đồng phục của họ là nhiều màu thì sẽ thu hút hơn không ? Thế này, tóc màu vàng, phải là vàng chóe ấy, kính màu đen tạm ổn, nhưng áo thì màu đỏ này, quần màu tím này, giày màu xanh ? Thấy thế nào ?
Trúc Vũ gật đầu :
- Đồng ý. Như thế người ta sẽ rất tò mò mà tới xem có phải sở thú bị cháy không !
Rồi hai đứa kéo xe đi đến quầy tính tiền.
Chỉ nghe một tiếng động lớn vang lên.
Giống như là…có người ngã nhào.
Khoảng âm u và mờ mịt của những sáng mùa đông đã dần bị xua đi, thay vào đó là từng vệt nắng vàng chiếu xuống, len lỏi vào gian phòng bếp ấm áp…
- Vy Anh, cho thêm vào một ít dầu vừng đi – Trúc Vũ đeo tạp dề , chỉ huy.
Lấy một muỗng nhỏ cho vào, tôi nhíu mày :
- Còn bỏ thêm gì không ?
Trúc Vũ vứt quyển sách nấu ăn sang một bên :
- Tạm thời cứ như thế đã đi.
Tôi vặn nhỏ lửa nồi súp, bắt đầu rửa hành, có chút lo lắng hỏi :
- Trúc Vũ, cậu nghĩ …có ăn được không ?
Trúc Vũ vừa nhặt rau vừa liếc xéo tôi :
- Gì mà không ăn được hả ? Mà sao cũng được đi . Bọn mình cố gắng hết sức rồi còn gì !
Hừm…thật không yên tâm ! Trình độ nấu bếp của hai đứa chỉ thuộc vào cơ bản, từ khi ên cấp ba thì lại hầu như không động vào mấy việc này . Không biết là sẽ thế nào đây !
Theo như công thức trong sách thì các qui trình được chúng tôi thực hiện tốt rồi !