Bùi Quang vừa lấy hai tay bịt chặt tai tôi lại, vừa nhìn chị ấy khiêu khích.
Chị Minh Thư nói đã rồi mới nhận ra là mình độc thoại thì liền đờ người…
Hai người tên Vũ đứng bên cười lớn còn tôi , không nhịn được mà cũng phì cười.
Chị Minh Thư tức tối xông đến, giằng tôi ra :
- Em đừng có mà tiếp xúc với đồ chết bầm ấy. Chả tốt đẹp gì đâu. Tóc thì vàng chóe ! Phát gớm !
Bùi Quang có chút đắc chí nhưng vừa nghe chị ấy bảo về mái tóc của mình thì tối mặt :
- Muốn chết !
- Chết với sống kệ tôi. Sinh mạng của tôi không cần anh lo.
- Chết rấp đi. Ai mà thèm lo cho cô.
- Đồ chết bầm ! Anh đúng là không biết chiều phái yếu.
- …
Mạnh Vũ đứng bên cau mày :
- Đủ rồi đấy ! Hai người đừng trẻ con thế nữa !
- Cậu im đi cho tôi !!!
- Anh im đi cho tôi !!!
-…
Rồi…Mạnh Vũ lại rơi vào thảm cảnh của tôi lúc nãy rồi.
Trúc Vũ nhìn hai người kia trách móc :
- Mạnh Vũ nhà em làm gì mà hai người la anh ấy chứ !
Mạnh Vũ không như tôi, vẫn cau mày :
- Thời gian vào lớp cũng không còn nhiều nữa đâu ! Có gì thì làm rõ ràng đi. Cấm ầm ỹ !
Chị Minh Thư vứoi vẻ mặt hằm hằm vứt cho tôi một thứ :
- Em lại còn bảo là không quen anh Duy Phong à !
Duy Phong…
Cái tên ám ảnh lấy tôi.
Cái tên mà vẫn luôn bám chặt lấy trong tiềm thức của tôi chưa bao giờ rời khỏi dù chỉ lấy một tích tắc.
Tôi đứng sững người…
Chiếc máy ghi âm rơi xuống đất…
- Thế mà em nói là fan anh ấy thôi à ?
Nhìn sắc mặt dần trở nên nhợt nhạt của tôi, ba người kia giận dữ nạt nộ :
- Thôi đi !
Chị Minh Thư đớ người nhìn tôi.
Lần đầu tiên, giọng nói chị ấy được như người bình thường :
- Em thử nghe xem.
Tôi lặng lẽ ngồi xuống, nhặt chiếc máy kia lên .
Trong này là giọng nói của anh ấy à…
Chẳng phải là chỉ nói một câu đơn giản thôi mà sao thấy tim mình run rẩy thế này…
Tôi nắm chặt chiếc máy trong tay.
Chị Minh Thư đột nhiên xông tới…ôm chầm lấy tôi :
- Mặc dù là chị rất tức giận và nổi điên khi biết quan hệ giữa em và anh Duy Phong của chị nhưng mà dù sao em cũng là em gái chị. Thì sau này anh Duy Phong sẽ là em rể của chị. Cho nên chị sẽ tha thứ.
- …
Tôi còn chưa kịp xúc động thì đã bị những lời sau của chị ấy đánh bật ra…
Rất ngạc nhiên là khi chị ấy nói những lời đó mà vẻ mặt lại ra chiều an ủi, thông cảm.
Sau đó chị ấy nhìn Bùi Quang trợn mắt :
- Đồ chết bầm, phải trả tiền mát ghi âm cho tôi !
Trưa mùa đông hanh khô.
Bầu không khí ngột ngạt làm tôi thêm khó thở .
Khoang xe bus vắng vẻ.
Tôi ngồi ngay dưới chiếc ghế cuối cùng, cúi đầu thật thấp, cắn ghì môi dưới, nước mắt không ngừng rơi xuống.