ng hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh, hai tay vội vàng che kín mín dòng chữ ấy lại .
Là vì tôi sợ…mình không tự chủ được mà nhìn vào chằm chằm, giọng nói trở nên khác thường :
- Ai cho anh vẽ bậy vào vở của em !
Anh nhìn tôi như khiêu khích, xoay chiếc bút trên tay :
- Em có biết hậu quả của việc chống lại tôi không Hoàng Vy Anh ?
Tôi le lưỡi, làm mặt quỉ :
- Em không sợ đâu.
Chiếc bút trên tay anh xoay nhanh hơn , trầm giọng :
- Tốt lắm !
Tôi nhởn nhơ cất quyển vở kia vào balô, đáp :
- Vâng !
Anh thở nhẹ, tay còn lại rút chiếc điện thoại màu đen , ra lệnh :
- Tiến hành đi.
Tiến hành gì cơ ? Tôi rùng mình bất an.
Anh chỉ nói một câu rồi lia thẳng máy lên bàn, sau đó đưa tay véo nhẹ má tôi, cười ma mãnh :
- Vy Anh của anh đáng yêu thật ! Về sau đừng khóc nhé.
Tôi vẫn tỏ ra bình tĩnh nhưng cả người mềm nhũn, thần trí bay toán loạn :
- Em không sợ đâu. Em có bố mẹ. Em không sợ anh ! Anh mà làm gì em sẽ mách bố, mách mẹ. Hơn nữa, còn có luật pháp, em có anh huy làm luật sư. Sẽ kiện anh !
Trình bày xong, tôi cảm thấy mình thật may mắn khi sở hữu trí thông minh tuyệt đỉnh trời phú ! Tinh thần cũng vững vàng hơn !
Anh gật đầu đồng ý :
- Ừ ! Đúng rồi ! – chất giọng mang vẻ bất cần – nhưng mà những thứ đó anh đều không sợ.
- …
Nhìn tôi mặt mày xám tro, cứng ngắc, anh chợt cười mờ ám :
- Chỉ sợ Vy Anh cắn anh thôi !
Tôi trừng mắt :
- Mặc kệ anh. Em không quan tâm, em cũng không thèm cắn anh !
Vừa lúc ấy, mấy chị nhân viên đi qua nhìn hai người tôi đầy ẩn ý và cũng tiện thế ghim mắt nhìn anh say sưa.
Tôi có hơi mất tự nhiên.
Ánh mắt anh chợt trở nên sâu lắng , nghiêm túc :
- Vy Anh, chuyện lần trước…
Từ này giống như là mũi dao đâm thằng vào vết thương của tôi khiến tôi lập tức giãy nãy lên, đứng phắt dậy, hướng mấy chị đang đứng cạnh đó, la lớn :
- Chị Hạnh ! Chị gọi em !!!
Loảng xoảng ! Loảng xoảng !
Mấy chị kia đang thất thần nhìn anh thì bị phản ứng của tôi làm cho giật mình, trượt tay làm rơi thẳng khay đồ.
Chị Hạnh thất kinh nhìn tôi, lắp bắp :
- Chị…chị…chị đâu có gọi em .
Tôi mang trong mình một cảm giác tội lỗi đè nặng, chỉ biết cười trừ nhìn dáng vẻ chật vật , sợ hãi thu dọn đồ của mấy chị đó.
Cũng đừng trách tôi…Là tại người kia cả thôi !
Anh chợt nắm tay tôi , đôi mắt mang theo làn sương mờ mịt :
- Bé con,em không được phép lảng tránh !
Nhịp tim tôi dừng hẳn lại…
Thế giới dường như không còn âm thanh nữa…
Bé con…Bé con…
Anh đang gọi tôi ?
Bé con…
Tôi ngơ ngác.
- Em không nhớ anh cũng được – Anh khẽ cười – mà làm sao có thể quên anh ?