Tôi đưa mắt đờ đẫn nhìn anh như người mất hồn, mấp máy môi :
- Em khó chịu. Em ra ngoài một lát.
Rút khỏi tay anh, tôi chạy biến ra khỏi khu Vip ngột ngạt.
Nắng đã trở nên dịu đi.
Không còn mang theo sự hanh khô và bỏng rát như ban trưa nữa.
Tôi hít từng ngụm không khí đầy bụi xe vào chật phổi vẫn không cách nào đẩy tâm trạng ra khỏi sự rối bời.
Ngày hè mà vẫn cảm thấy lạnh thì kì lạ thật đấy.
Tôi ôm gối, ngồi trên bậc thềm trước quán, đờ đẫn nhìn ra ngoài đường.
Những hình ảnh lúc nãy không ngừng xoay tròn, đè lên nhau khiến tôi hoảng loạn.
Đầu tiên là Hoài Vân gặp tôi bịa chuyện, sau đó là anh đến bắt Hoài Vân quì xuống xin lỗi tôi.
Sau đó là anh nói những lời thật kì là và tôi cũng làm những điều thật kì quặc.
Tôi không biết, thật sự không biết sắp xếp và diễn giải chuyện này ra sao cả.
Hay tất cả chẳng qua chỉ là ảo giác ?
ảo giác được tạo ra do nỗi nhớ vô tận về anh tích tụ trong hơn tháng nay ?
Ừ, có lẽ là thế rồi. là ảo giác mà thôi.
Gió thêm một nhiều , từng cơn lướt qua làm tóc tôi rối tung.
Cái lạnh xâm chiếm cơ thể dần một tăng.
Đột nhiên cảm nhận được sự ấm áp, bên tai là giọng nói gây nghiện rất đỗi quen thuộc của anh :
- Mặc vào đi !
Anh khóac chiếc áo khoác đen lên người tôi rồi ngồi xuống kế bên.
Tôi lắc đầu, tránh người khỏi chiếc áo đó.
Anh vẫn kiên quyết khoác lên, trầm giọng :
- Mặc vào !
Tôi miễn cưỡng đáp :
- Em không muốn .
Anh nhìn tôi , cắt đứt sự đôi co bằng cái nhìn cảnh cáo :
- Đừng có bướng !
Tôi ngoan ngoãn ngồi im, không gạt chiếc áo kia ra nữa, nhưng nhỏ giọng :
- Anh không cần phải tỏ ra là quan tâm đến em như thế đâu. Em không cần.
Anh khẽ thở nhẹ ra :
- Vy Anh ! Đừng ngốc nữa.
Tôi lắc đầu, vẫn lặng lẽ nhìn về phía trước :
- Em không ngốc. Vì vậy, anh đừng nghĩ là em sẽ bị anh lừa gạt thêm một lần nữa.
Anh ở bên cạnh, chiếc áo sơ mi xám mỏng chịu từng đợt gió mạnh, ho dữ dội.
Tôi lạc giọng :
- Anh đến đây làm gì ? Biến mất một tháng nay rồi sao bây giờ lại cò xuất hiện trước mắt em và xem như là chưa từng xảy ra chuyện gì như thế ? – Tôi mím chặt môi , từng lời tắc nghẹn nơi cổ họng – được rồi, xem như là không có gì đi. Em và anh sẽ lại quen nhau . Như thế em sẽ lại rất vui vẻ rất hạnh phúc. Sau đó là anh lại bỏ mặc em ?
Anh ho càng nhều, thần thái vô cùng mệt mỏi, hơi thở gấp gáp, giọng nói đứt quãng :