XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
i hay không anh đã thất vọng về cô?
Cảm giác cô đơn này vẫn tiếp tục đến khi cô về tới nhà. Trở về, căn nhà không có người, cô tắm sơ qua, thu dọn hành lì, cô đơn nằm trên giường đợi anh về.
“Địch Ấp Chấn, anh rốt cuộc mấy giờ mới về nhà?” Xem đồng hồ chạy thật chậm, cô chuyển động cơ thể qua phần giường của anh, cắn lấy gối đầu của anh mà xả hận.
Phương Đề Lê kiên nhẫn chờ, nhưng thời gian cứ trôi qua anh cũng chưa trở về, mà sự mệt mỏi dần dần chinh phục cô.
Trong giây phút cuối cùng trước khi đi vào giấc ngủ, khóe mắt cô co chút ướt át trong suốt.
Cô cuối cùng biết sự dày vò tra tấn khi phải chờ đợi một người.
Chính là, lúc này có phải hay không đã quá muộn?
Cô vẫn có thể tìm về được người đàn ông luôn sủng ái cô ngày xưa sao?
***
Khi Địch Ấp Chấn về đến nhà liền thấy Phương Đề Lê ngủ say trên giường.
Buông đồ trong tay ra, anh vào phòng tắm rửa mặt chải đầu, mãi cho đến khi trong người sạch sẽ hơn một tí mới choàng áo tắm mà đi ra, vị trí của cô trên giường không một chút thay đổi.
Đứng yên lặng ở mép giường, anh cúi đầu nhìn cô. Tóc cô rơi tán loạn, miệng hơi hơi mở, khóe miệng vẫn còn ngậm gối đầu của anh, chỉ sợ cái gối đó đã dính đầy nước miếng của cô.
Anh theo phản xả lấy tay đẩy tóc cô ra, vô tình lại chạm vào mặt cô, lập tức rụt tay lại. Anh biết lần này anh không thể mềm lòng.
Trước khi cô xuất ngoại, anh cùng cô chịu đựng không khí căng thẳng giữa hai người, khống chế bản thân không thể bị đánh bại ánh mắt của cô. Nhưng vẫn là anh đầu hàng trước, kết quả thì sao? Cô vẫn một mực khăng khăng mà ra đi.
Anh vốn nghĩ rằng đã giáo huấn được cô một trận, hẳn là cô sẽ thay đổi một chút. Đúng, cô có một ít thay đổi, nói anh không vui là giả, nhưng không nghĩ tới không được bao lâu cô lại lấy công tác ra bỏ rơi anh, trực tiếp đi nước ngoài.
Anh cho tới bây giờ vẫn chưa oán hận điều gì.
Cho nên anh quyết định, lần này không thể mềm lòng, nhất định phải buộc cô thức tỉnh triệt để.
Có trời mới biết hôm nay anh đã dùng hết bao nhiêu ý chí mới có thể không đẩy cửa công ty mà chạy tới sân bay đón cô. Hơn nữa tan tầm còn ép bản thân ở lại công ty tăng ca. Cô có thất vọng hay không?
Nhìn khuôn mặt tiều tụy của cô, thân hình gầy thành thế này, đáy lòng anh lại đau xót, muốn ôm cô vào lòng, thật tốt mà che chở yêu thương cô, nhưng nếu làm vậy cô vĩnh viễn sẽ không học được cách làm vợ chân chính là thế nào.
Lúc trước bởi vì sợ có gì bất trắc, anh dụ dỗ lừa gạt cô đi kết hôn. Nhưng sau khi kết hôn, không nghĩ đến cô sẽ dùng thái độ này mà chung sống với anh.
“Đề Lê…… Em thật vô tâm.” Anh nhẹ nhàng thở dài, nhưng trong lời nói lại mang theo ý tứ sủng ái.
Tốt lắm, đây mới là vấn đề. Cho dù anh kiên định ý chí không chạm vào cô, nhưng cô lại nằm ở chỗ của anh, anh phải làm sao bây giờ?
“Đề Lê, xoay qua một chút.” Anh nhẹ giọng nói. Trên thực tế là anh cố ý đè âm thanh thật thấp, thấy cô mệt mỏi như vậy, anh không nỡ đánh thức cô.
Cô ở trên máy bay nhấ