XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
khóc dù rất muốn. Nếu có thể khóc, có lẽ tôi sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Hay là tôi đang sợ mọi người xung quanh xem thường mình, thằng đàn ông thì không được khóc, phải không?
Gió ùa về, mây đen kéo đến. Đường phố thưa dần, mọi người đều tìm một nơi nào đó để tránh mưa. Chỉ có một con người vô hồn cứ chạy mãi chạy mãi. Rồi từng hạt mưa rơi xuống, ngày càng nặng trĩu, chúng không biết chúng đang phủ đè lên một con người đã chịu đựng đủ sức nặng của sự đau thương. Bỗng nhiên, từng tiếng nấc nghẹn bắt đầu phát ra, nó liên tục và to dần. Có lẽ cũng đã đến giới hạn của nó, nước mắt không thể chứa quá nhiều trong cơ thế, khi những hạt mưa đâm xuyên qua lớp vỏ bọc thì nước mắt đã trào ra như tìm được một lối thoát. Và tôi đã thật sự khóc như một đứa trẻ, một thằng con trai mười chín đôi mười lần đầu tiên nếm trải cái gọi là sự phản bội và mất lòng tin. Tôi chạy thẳng một mạch 30 cây số trong đêm mưa Sài Gòn để về quê, tôi cần tìm một người nào đó để tựa vào, hoặc đơn giản một thứ gì đó để tôi bám vào. Tôi muốn chạy xa khỏi con người đó, càng xa càng tốt. Muốn được nằm xuống ngủ một giấc, thức dậy sẽ quên hết tất cả, và hy vọng trời lại sáng.
Tôi đang ngồi dưới mái hiên của nhà dì và lặng nghe tiếng mưa rơi. Một giấc ngủ ngon bây giờ là một điều quá xa xỉ đối với tôi. Trong nhà phát ra tiếng kéo cửa, tôi thấy nhóc Trinh đang đi từ từ về phía tôi.
- Anh Khanh! Sao ngồi đây? Chưa ngủ nữa?
- Anh khóc hả? _ Nó hỏi tiếp.
- Không! Mưa làm cay mắt thôi em à!
- Anh đang buồn hả? _ Tôi không trả lời nó.
- Có chuyện gì đáng để buồn. Nhìn em nè! Bạn bè chê em mập như heo mà em có buồn đầu. _Tôi nhìn sang nó và cười, con nhóc này cũng biết chọc cười người khác quá chứ.
- Thôi! Em vào ngủ sớm đi, mai còn về nữa. Anh cũng ngủ đây.
Điện thoại thì rất nhiều cuộc gọi nhỡ từ em, tin nhắn thì đều là muốn gặp tôi để nói chuyện. Còn gì để mà nói nữa chứ.
Kể từ hôm đó, tôi đã thay đổi số điện thoại. Tôi cũng dọn ra ở cùng với anh Đen một thời gian để em không thể tìm được, tôi không thể gặp em lúc này. Tôi chán nản cái cuộc sống hiện tại, suốt ngày chỉ biết trốn chui trốn nhũi trong phòng. Tôi sợ mọi con đường ở cái đất Sài Gòn này, vì hình như chúng đều in dấu kỷ niệm của em và tôi. Rồi việc học thì bê bết hơn, bắt đầu nghỉ học, thiếu nợ môn, mọi thứ đểu trở nên tồi tệ. Một buổi sáng ảm đạm và lạnh lẽo như bao ngày, anh Đen đập cửa phòng tôi rầm rầm.
- Cái thằng c..hó này! _ Vừa mở cửa ra thì ăn nguyên một bạt tay của ổng.
- Ông khùng hả? _ Tôi quát lớn ngạc nhiên.
- Mày mới là thằng khùng đó, bạn mày vừa nói với tao mày bỏ học, bỏ thi phải không? Vì chuyện tình cảm mà mày như vậy hả? _ Ổng xô tôi ngã ra giường.
- Chuyện của tôi, ông biết cái gì mà nói. _ Tôi nóng giận quát tháo.
- Phải! Tao không biết cái c..hó gì hết, tạo ngu, tao bỏ học từ nhỏ nên bây giờ cuộc đời tao mới như thế này nè. Mày cũng muốn sống cuộc sống khố