XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
n nạn này như tao phải không? _ Ông chửi thẳng vào mặt tôi và bỏ đi ra ngoài. Ổng ngồi xuống ghế với vẻ mặt đỏ bừng tức giận.
- Thôi cho em xin lỗi! _ Tôi tiến lại gần, khìu khìu ổng.
- Ông già mày nhờ tao lo cho mày, coi chừng mày ăn học ở cái đất thành phố này. Mà bây giờ mày như vậy thì tao biết ăn nói với ổng thế nào?
- Em……… _ Tôi ngập ngừng.
- Mày ngồi xuống đi! Rồi kể cho tao nghe mọi chuyện! _ Và tôi cũng kể mọi thứ cho anh Đen nghe.
Ổng nghe xong, uống một ngụm bia và mặt trầm ngâm. Rồi ổng tâm sự về chuyện tình cảm với tôi, ổng dùng những kinh nghiêm sống của ổng để giải thích cho tôi nhiều nhứ.
- Rồi mày nghĩ con Linh quen mày để lợi dụng mày trong thời gian qua hả?
- Dạ!.... _ Tôi trả lời nhưng cũng không thật sự chắc chắn.
- Mày có cái dek gì để con gái người ta lợi dụng? Mày có tiền không? Mày mua được cho nó những thứ gì rồi?
- Em…………
- Nồi nào thì đắp vun nấy mày à! Từ đầu mày không trèo cao thì đâu có té đau. Rồi mày định buồn vậy hoài hả? Không lo học hành thì sau này ai lo cho ba mày?Rồi sau này, nghèo như tao thì bị người ta khinh thường hơn thôi. Ngồi đây mà suy nghĩ đi!Tao đi làm.
Cả ngày hôm đó, tôi nghĩ nhiều về cuộc nói chuyện của anh Đen. Tôi không muốn bị xem thường, tôi phải có một cuộc sống khác và phải rời xa cái đất Sài Gòn nhiều kỷ niệm buồn này. Một tia sáng cuối đường hầm chợt lóe sáng, tôi nhớ đến việc di dân sang Mỹ vài tháng trước của gia đình tôi. Phải, đó là cơ hội duy nhất của tôi. Dành suốt mấy ngày để suy nghĩ về chuyện này, và tôi quyết định sẽ đi, chỉ có đi mới có thể thay đổi cuộc sống hiện tại, quên đi những thứ đáng quên. Tôi chạy về quê để có một cuộc nói chuyện với ba, cho ba biết tôi không còn muốn ở lại đây nữa. Mọi thủ tục, giấy tờ thì được các bác trong nhà làm giúp, tôi cũng khồng cần phải lo nhiều.
Chiều hôm sau, quay lại Sài Gòn với nhiều dự định để làm hơn, tâm trạng cũng đỡ dần khi có một thứ gì đó để làm, con người ta chỉ có bận bịu thì mới có thể quên đi những chuyện buồn hiện tại. Tôi sẽ đăng ký học thêm anh văn để chuẩn bị hành trang tốt nhất cho bản thân, còn phải tìm hiểu việc chuyển trường, tìm trường mới ở Mỹ và chuyển tín chỉ. Tôi quay trở về nhà anh Đen khi trời đã sập tối. Bước vào nhà, tôi thấy chị Nhung đang ngồi khóc.
- Chị sao vậy? Ổng nhậu lên lại đánh chị nữa hả? _ Tôi tiến lại gần chị hỏi thăm.
- Không có gì đâu Khanh. _ Tôi định chạy vào tìm ổng để tính cho ra lẽ thì chị kéo tôi lại.
- Tại sao chị phải chịu đựng hoài như vậy? _ Tôi ngồi xuống cạnh chị và hỏi.
- Rồi em sẽ hiểu thôi Khanh à, một ngày nào đó.
- Uh, em cũng muốn mình trải thật nhiều, để hiểu được tình cảm nó như thế nào đây. _ Tôi thở dài.
- Sao vậy? Em có chuyện buồn hả?
- Dạ! Bạn gái em……mọi chuyện chấm dứt rồi chị à!
- Tại sao vậy?
- Người ta nói là không có cảm giác với em, còn yêu người cũ, và họ đã quay lại với nhau rồi. _ Mỗ