XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
lúc nãy, cô sợ hãi ko biết anh định làm gì mình nên:
- Anh............anh muốn làm gì tôi vậy?
- Tôi làm gì ah, làm lạI những gì cô đã làm, ko có thể còn hơn nửa, tôi giúp cô trang điểm và sẽ đưa cô đến trường đăng ký nhà, cô yên tâm sẽ rất ấn tượng.
- Cái gì..........anh....anh định bắt tui ra đường ah
Ko trả lờI cô, anh chỉ gật đầu, rồI mở nắp son ra, một bàn tay đầy gương mặt cô lên, một tay cầm son đưa lên mặt.
- Tôi năn nỉ anh mà, tôi....tôi xin lỗI anh nha, tôi hứa từ nay sẽ ko làm như thế nữa.
- Chỉ câu xin lỗI thui mà muốn tui tha ah, vậy để tôi làm cô như vậy rồI xin lỗI cô sau nha.
- Ko, ko anh tha tôi di nha.............hix...hix tôi hứa từ nay sẽ nghe lờI anh nha, anh gọI tôi thức tôi sẽ thức mà ko trả thù lạI anh đâu.
Cô vì hoản sợ quá khi nghỉ đến nếu phảI ra đường bằng gương mặt đó nên đã thúc thích khóc, còn Quân nhìn cô khóc thì tự nhiên anh ko nỡ đặt cây son lên gương mặt mịn màng nhưng đầy nước mắt đó, nhìn vào cặp mắt mở to long lanh là nước tự nhiên ko biết cảm xúc từ đâu dâng đầy trong lòng, một cái gì đó thôi thúc làm cho anh ko tự kiểm soát được mình, và anh từ từ cúi xuống, nhẹ nhàng đặt môi mình lên đốI mắt to tròn đó, anh uống cạn những giọt nước mắt và rồI cảm giác đó như điều kiển anh, đưa đôi môi ấm áp đó trượt xuống đôi má bầu, rồI xuống đôi môi vẫn còn những tiếc thục thích nhỏ do cô cố kiềm lạI nước mắt, một cảm giác êm ái đến vớI cả hai, Quân ko sao dừng lạI được nửa mà như ngườI mê bị cuốn đi, nụ hôn kéo dài như ko muốn chấm dứt, còn Tịnh thì bở ngở vì lần đầu tiên trảI qua cảm giác này, cô lạ lẩm và ko biết phản ứng như thế nào và vì bất ngờ về những hành động này nên cứ mở to mắt mà nhìn, nhưng cô ko hề có ý kết thúc nhưng cũng ko sao biết phản ứng lạI như thế nào, 2 ngườI cứ vậy ko ai muốn dừng laị cho đến khi tiếng ngỏ cửa cùng giọng nói của dì Nhung trước cửa phòng đã đánh thực họ, ý trí đã trở về, họ gượng ngùng rờI nhau, hai gương mặt đỏ ửng quay đi ko dám nhìn vào đốI phướng.
Tịnh ngồI trên giường quay mặt ngược vờI Quân, Quân cũng vậy, nhưng là bước ngược ra cửa trả lờI gì đó vớI dì Nhung rồI đóng cửa trở vô nhưng vẫn ko nhìn mặt Tịnh, anh chỉ thông báo:
- Em chuẩn bị đi, 15phút nữa mình ra xe đi đăng ký trường cho em hoc.
Quân đi xuống nhà, nhìn thấy cha đang ngồI trên nghế sofa của phòng khách, anh mớI nhớ đến việc mình đã cư xử quá nóng nảy vớI Tịnh trước mặt cha, sợ cha buồn, trong lúc đợI Tịnh chủân bị Quân muốn giảI thích vớI cha mình một chút:
- Cha, lúc sáng chúng con chỉ đùa vớI nhau thôi ah, tạI vợ con tính còn nhỏ nên hay treo đùa thôi ah, cha đừng nghỉ lung tung rồI lạI buồn nha cha.
- Con tưởng ta sẽ buồn tụI con ah, ko có đâu, con cũng ko cần lo cho ta, ta ko muốn mình trở thành ngườI gây sức ép cho con mình, con và Tịnh hãy sống thoảI mái mà ko cần phảI sợ ta buồn nhé, ta biết bắt con vào cuộc hôn nhân này đã làm cho con ko được thoảI mái, nhưng ko bít con có nhận thấy ko, từ khi có Tịnh bản thân con đã thây đổI ko ít, và đến bây giờ thì ta đã có thể an tâm về cuộc hôn nhân này, ta ngh