XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ắn hụt hẫng hoàn toàn.
Chị mất ngày 29/8 thì hai ngày sau là sinh nhật tròn 18 của chị. Cho nên cả nhà hắn quyết định lấy ngày 31 vừa làm sinh nhật chị, vừa làm đám giỗ cho chị hàng năm.
Khi ấy hắn còn thấy ba hắn khóc. Bình thường ba là một người rất mạnh mẽ. Ba luôn luôn tỏ ra là một người đàn ông có thể gánh vác cả gia đình. Vậy mà khi mất đi người con gái đẹp nhất. Giỏi giang nhất. Ba lại không cầm được lòng mình. Cũng may bé Út lại mang nét hao hao giống chị. Cho nên ba má nhìn vào bé Út lại bớt đi được nỗi buồn rất nhiều. Mà phải thừa nhận, càng lớn. Bé Út càng giống chị cả. Có lẽ đó là hố đen nhất trong lịch sử gia đình hắn. Đến giờ nhớ lại hay những lần lật album chụp đám tang chị. Hắn chỉ muốn rớt nước mắt.
..................................................
Gia đình luôn là cái nôi
Để được an ủi đưa tôi vào đời.
Cha luôn là người trải đời
Cho con kinh nghiệm đường đời gian nan.
Mẹ luôn là sách dân gian
Dạy con ăn nói không “gian”* với đời.
Tôi luôn dặn phải nghe lời
Từng câu từng chữ từng lời của cha
Cũng luôn ghi nhớ câu ca
Mẹ luôn chỉ dạy để ta trưởng thành.
.....................
Chú giải: “gian”*: Gian manh. Gian xảo.
* * *
Ngày ấy lẽ ra nhà hắn có cái tang trùng rồi chứ không phải chỉ mình đám tang của chị cả. Chị Sáu, người mà hắn thương nhất nhà cũng bị bệnh nặng.
Khi ấy chị cả nằm bệnh viện Chợ Rẫy, chị Sáu thì nằm bệnh viện Nhi Đồng 2. Ba và má cứ phải thay phiên nhau chạy qua chạy lại giữa hai bệnh viện. Gia đình lại đang khó khăn. Ba phải chạy đôn chạy đáo vừa đi mượn tiền chữa trị cho hai chị vừa chạy qua lại giữa hai bệnh viện. Đến lúc sau đám tang chị cả. Nhìn ba má hắn như già đi thêm mấy tuổi.
Chị Sáu khi ấy không ai nghĩ là mắc bệnh giun đũa. Nó hút gần như hết máu của chị. Đến độ nhìn chị xanh xao không có tý sức sống. Chị có leo cầu thang chỉ hai ba bước là mệt muốn ngất xỉu. Chị cả vừa nhập viện được mấy ngày. Ba lại phải chạy từ thành phố về Đồng Nai đưa chị Sáu lên thành phố chữa bệnh. Lúc ấy nghe nói ba bị bác sỹ chửi dữ lắm. Bác sỹ chửi ba sao không phát hiện sớm mà đưa chị đi sớm hơn. Chỉ chậm tý nữa thì chị Sáu cũng chả sống được.
..........................................
Hắn nhìn lại tô cơm của mình còn hơn một nửa. Tự dưng không nuốt nổi nữa. Hắn đành đổ đi cho người ta lấy cơm heo. Mấy quán ăn hay được mấy người nuôi heo đến xin đồ ăn khách dùng thừa để về cho heo. Chứ không tội chết. Từ bé hắn đã được ba mẹ dạy cho cái tính ăn phải ăn hết. Không được để thừa một hạt cơm nào. Nhà hắn theo Đạo tuy không phải ăn chay nhiều nhưng rất quý trọng hạt gạo.
Má kể hồi má còn nhỏ. Ông ngoại dữ kinh khủng khiếp. Nhà ông có tới mười hai người con. Có người làm tới chức đại tá thiếu tá trong quân đội. Nhưng khi về tới nhà gặp ông ngoại là sợ một phép. Ông chỉ cần trừng mắt là xép nép y như... gái về nhà chồng. Ăn cơm thách đứa nào dám để cơm rơi ra ngoài hay dẵm phải một hạt cơm. Ông tát cho vêu mồm.
Ông không chỉ làm con cái sợ m