XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
i Tây Ninh. Trường hơn Bảo đến chục tuổi, là một thứ bệnh dịch màcả họ đều tránh... Chapter 2:
Gã trộm cắp, đánh lộn từ bé, vào tù như cơm bữa. Bảo nghe phong thanh gã đôi lần sang được Campuchia mà chẳng cần nhờ đến lãnh sự quán. Gã hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Bảo, rồi nhếch mép"Chị Hai cứ yên tâm, có sẵn hàng rồi, đêm nay lên đường". Bảo gọi cho Aston, rồi chỉ kịp gom bộ quần áo vào một chiếc balô nhỏ, báo với mọi người rằng đi thực tế đến tuần sau về. Bảo đi cùng Aston xuống Tây Ninh bằng một chiếc xe đò, rồi chờ đến nửa đêm mới ra chỗhẹn. Thằng Trường đang đứng cùng một người nào đó nữa. Thấy tốp Bảo đến, người kia giật bắn mình gằn giọng "Thế này là thế nào?".Trường cười hề hề "Cũng hàng, đi cùng chuyến". Người kia là một thanh niên khoảng 30 tuổi, tóc nhuộm đỏ, khuôn mặt đẹp trai, và thoáng trông quen quen mà Bảo chưa nhớ được đã nhìn thấy ở đâu rồi. Bảo chợt nghĩ có lẽ anh ta là một ca sĩ phòng trà nào đó cũng nên. Trường kéo người kia ra một góc, đàm phán có vẻ căng thẳng rồi một lát quay lại "Ổn rồi, tiền trước đây".
Họ xuất phát vào lúc 0 giờ, chờ đúng đến khi cơn mưa dai dẳng bắt đầu ào xuống. Từ lúc đó thằng Trường rất ít nói, hắn chỉ rít qua kẽ răng những mệnh lệnh cần thiết. Hắn cũng mang một chiếc balô sau lưng, nhưng có vẻ rất nặng, như không chỉ là quần là áo. Bảo rùng mình, biết đâu những thứ gì trong chiếc balô cũ kỹ kia. Họ băng qua cánh đồng, lúc bò, lúc trườn trong bùn đất. Bảo cắn chặt môi, cô đang lếttrên những cánh đồng xưa kia từng trắng xương người.Những màn mưa che chắn cho họ giờ trở nên đe doạ như giăng ngàn con mắt vô hình xung quanh. Bảo chỉ biết câm lặng đi theo kẻ dẫn đường. Trong bóng đêm, cô không còn phân biệt được phương hướng, đành bám theo những âm thanh đang chuyển động phía trước. Saukhi luồn qua những lối mòn đen đặc áng chừng ba tiếng đồng hồ, có hai chiếc xe máy cùng hai người choàng áo mưa màu đen chờ sẵn họ trong một bụi rậm. Khi đến tỉnh lị Prey Veng, trời đã tang tảng sáng. Hai người tàixế im lìm như gốc cây cổ thụ, đã đèo họ qua những quãng đường ngoằn ngoèo, hoang vu không người trú ngụ, nhận vài thứ gì đó từ trong ba lô của Trường rồi phóng đi mất. Và từ đó, nhómngười kỳ lạ tiếp tục đi bộ vào trong phố.
Trong phòng trọ bNn thỉu cóđộc một chiếc giường đôi, vàchiếc đệm Nm ướt có vẻ sạchsẽ hơn nền nhà đô