óng ran , đầu óc lại choáng váng và tim đập hỗn loạn.
Bỏ đi !
Ăn thôi, ăn thôi …
- Em mau nói xem nào.
Mấy người này …có cần vô duyên đến như thế không ?
Tôi ho vài tiếng :
- Đang ăn không nên nói chuyện.
Thư kí Hoàng lấy đĩa ăn của tôi đi nơi khác :
- Bạn Vy Anh mau nói đi.
Rider Nguyên nói đầy sốt ruột :
- Let’s say !
Còn Trúc Vũ thì lay lay tôi đầy kích động :
- Cậu nói đi, nói đi, nói đi mà.
Mạnh Vũ còn gật gật đầu.
- …
Tôi đến là ngẩn người.
Cạch !
Mọi người đang nhao nhao như thế vừa nghe thấy tiếng anh đặtcái dĩa xuống thì thôi ầm ỹ, im bặt, ngó lơ đi nơi khác…
Tôi như trút được gánh nặng, hít thở cũng dễ dàng hơn.
Anh nhìn tôi…có lẽ ý anh là đừng quan tâm tới họ.
Vì thế , tôi có chút bình tĩnh hơn.
Còn mọi người vẫn giả bộ đang ăn nhưng cũng nhìn trộm anh, nơm nớp dè chừng từng thái độ của anh, sợ sẽ bị anh xử lí.
Anh nhìn tôi khẽ cười, giọng nói trầm ấm vang lên :
- Em có thể nói cho mọi người mà.
Rầm !
Cộp ! Cộp !
Loảng xoảng !
Thư kí Hoàng ngã nhào khỏi ghế…
Hai người tên Vũ đánh rơi thìa…
Rider Nguyên làm rơi cả ly nước ….
Mắt kinh ngạc nhìn anh ko thốt được nổi câu gì.
Phản ứng này còn hơn cả nhìn thấy người ngoài hành tinh.
Tôi cũng mở to mắt, hoàn toàn bị đứng hình.
Anh…hình như cứ phải làm người ta chết đứng thế này…
Nhưng mà cảnh tượng này anh lại chẳng hề bận tâm, nói với tôi một tiếng rồi đi nghe điện thoại.
Thư kí Hoàng là người đầu tiên lấy lại được bình tĩnh, đứng dậy, việc đầu tiên vẫn là nhiều chuyện :
- Bây giờ Vy Anh có thể nói chứ ?
- Đúng rồi. Em mau nói nhanh . Say it ! Say it !
- Cậu nói đi.
- …
Thật muốn khóc. Nếu tôi là họ thì cũng quá khích vậy thôi ! Một Duy Phong như vậy thì đâu ai tưởng tượng nổi anh có thể dỗ dành người khác. Nhưng mà …anh cũng đâu có dỗ dành gì tôi chứ ! Xấu tính !
Tôi nhìn mấy người ấy , thành thật trả lời :
- Dùng biện pháp tiêu cực. Đe dọa và tấn công.
Hai người tên Vũ ngơ ngác nhìn nhau :
- Sao giống như khủng bố vậy ?
Thư kí Hoàng đẩy gọng kính, ra chiều hiểu biết :
- Duy Phong là vậy. Luôn rất nhanh gọn.
Rider Nguyên trầm ngâm rồi gật đậu phụ họa :
- Và chuẩn xác .
- ……..
Không biết là họ hiểu như thế nào nữa đây !
Hai người tên Vũ ăn xong thì rủ nhau sang phòng ăn của lũ nhóc.
Thư kí Hoàng lại tỏ vẻ bí ẩn , liếc nhìn chưa thấy anh quay lại thì nói :
- Cậu ấy hôm qua tới giờ vẫn chưa ngủ một chút nào đâu. Vừa đáp sân bay Việt Nam thì tới đây liền đó.