em nên ngạc nhiên khi cậu ấy không biết điều gì mới đúng.
Tôi à một tiếng. Hai người này theo anh chắc là mệt lắm. Tôi nói :
- Hai người có muốn nghỉ một chút không ? Em sẽ nói các mẹ chuẩn bị phòng.
Trước tấm lòng nhiệt tình của tôi, thư kí Hoàng đột nhiên cười lớn :
- Haha, ko cần. Tôi bị mất ngủ. Mất ngủ đấy !
Rider Nguyên nhìn tôi ra hiệu đừng tin :
- Anh ta ngủ đã rồi, bây giờ mất ngủ là đúng. Trên máy bay cũng ngủ, sang Hồng Kông cũng ngủ lì ở khách sạn. Tổng giám đốc một mình làm hết mọi việc đấy .
Tôi lườm thư kí Hoàng một cái ! Dám để anh làm nhiều như vậy.
- Vậy sao anh Duy Phong không ngủ ?
Thư kí Hoàng không để tâm tới mình vừa bị mất hình tượng, đẩy gọng kính :
- Làm việc. Như thế thì bây giờ mới có thời gian ở đây.
Tâm trạng tôi chùng xuống. Bên cạnh, suất ăn của người ấy gần như còn nguyên.
Ai mà quá đáng ! Lúc người ta đang ăn cũng không để yên !
Cũng khá lâu rồi, sao bây giờ anh ấy còn chưa trở lại nhỉ ?
Có khi nào bị lạc rồi không ? Dù sao cô nhi viện cũng khá rộng mà , các phòng cũng tương tương nhau. Ngay cả tôi cũng còn lạc mà.
Tôi vừa chạy ra đến cửa thì đâm sầm ngay vào anh.
Anh cúi đầu cười, nhìn tôi đang ko ngừng ôm đầu than vãn.
Lại nữa rồi ! Vừa gặp anh mọi điều muốn nói lại quên hết.
Trong trường hợp xấu hổ thế này nữa, tôi chỉ biết cắn môi ko nói gì.
Thấy dáng vẻ kì lạ của tôi, anh hướng ánh mắt lạnh lùng và cảnh cáo của mình về phía hai người nhiều chuyện bên trong rồi kéo tôi ra chỗ khác.
Bây giờ tôi mới để kĩ, sắc mặt anh không được tốt lắm, phảng phất vẻ mệt mỏi. Làm việc liên tục , lại còn phải di chuyển nhiều nữa, ko mệt mới lạ.
Vậy mà còn tới đây làm gì nữa ! Tôi cảm thấy đáy mắt mình đã bắt đầu đỏ hoe .
Anh nhìn tôi , mỉm cười :
- Muốn nói gì với anh ?
Chỉ trong một tích tắc, tình yêu có thể lên tới đỉnh điểm.
Tôi lắc đầu, chủ động ôm lấy anh , thật nhỏ giọng :
- Không có. Chỉ là em nhớ anh thôi.
Anh hơi khựng người, khá bất ngờ vì hành động của tôi.
Vừa lúc đó, tôi nghe thấy tiếng cười khúc khích của trẻ con.
Sự can đảm và bướng bỉnh lúc nãy bỗng nhiên biến đi đâu mất.
Chết rồi ! Không thể để lũ nhóc ấy thấy cảnh tượng này được.
Tôi cảm thấy mặt mình đã bắt đầu nóng bừng, buông anh ra thật nhanh.
Trúc Vũ cười mờ ám, rồi nói với lũ nhóc còn đang háo hức đứng xem :
- Mình đi chỗ khác thôi. Để hai anh chị ấy nói chuyện yêu đương.
” …………….”
Mạnh Vũ cười rồi dẫn lũ nhóc ấy đi.
Nói chuyện yêu đương ? Cái gì vậy chứ ! Chẳng qua là lúc nãy tôi không kìm được mới làm như thế thôi .
Nhưng mà…bây giờ tôi hối hận rồi.
Sự ngượng ngùng , xấu hổ cứ chen lấn nhau, không ngừng trỗi dậy làm tôi cứ đứng đờ nh