Trên con đường vắng, chỉ có những vệt nắng trải dài….
Gió hè nhè nhẹ lay động cánh cửa gỗ màu nâu nhạt.
Một cậu bé mới chỉ ít tuổi nhưng đã mang dáng vẻ đầy khí chất và toát lên một sự quyết đoán mạnh mẽ.
Anh ngồi cạnh cánh cửa gỗ, hai chân duỗi thẳng, khóe miệng nâng lên :
- Bé con, nhắc lại nào !
Bên trong cánh cửa gỗ, cô bé nhanh nhảu đáp :
- Word.
Anh bật cười :
- Sai rồi. Là World.
Giọng cô bé có chút phụng phịu :
- Tại sao lại sai hả anh Duy Phong ? Thế giới là Word ,anh dạy em như thế cơ mà.
Ánh mắt anh thoáng tia cười. Bé con này bắt anh phải dạy bé con tiếng anh. Đã được ba ngày rồi, bé con học rất nhanh nhưng duy nhất có từ World lại cứ phát âm thành Word.
Cũng một phần vì hai từ này khá giống nhau, mà tốc độ bắn ngoại ngữ của anh lại rất nhanh nên bé con khó phân biệt.
- Lại nhé ! – anh cố phát âm một cách chậm nhất có thể – World !
- Word !
- Không phải. World !
- Em không biết. Là word mà !
- World !
- Kệ đấy, em ứ học nữa đâu.
Lúc rời khỏi quán, tôi nói với anh :
- Bây giờ em về nhà với bố đây . Anh sẽ về công ty à ?
Anh lướt qua chiếc đồng hồ màu xám bạc , nhẹ nhàng :
- Không. Tới thành phố A khảo sát một chút .
Thành phố A ? Không phải cách nơi đây rất rất xa à.
Tôi có chút hoảng hốt :
- Anh đi bao giờ mới về ?
- Đi trong ngày.
Tôi vân vê chiếc mũ len trong tay :
- Trong ngày á ? Như thế có gấp quá không ?
- Ừ không. – Anh tháo đôi găng tay đen ra, giúp tôi đội mũ len, cười một tiếng .
Tôi ngơ ngác :
- Anh cười gì thế ?
Anh chăm chú chỉnh chỉnh lại chiếc mũ :
- Vy Anh rất nổi bật đấy. Nhiều màu thế này.
A ! …. Thì sao chứ…mũ len này là một bộ với chiếc khăn đấy…Đẹp mà !
Tôi cúi đầu ngượng nghịu :
- Anh không thấy đẹp à ?
- Ừ rất đẹp. Like a chameleon !
Chameleon ? Like a chameleon ?
Ngay lập tức, tôi nhìn anh :
- Anh nói em là giống tắc kè hoa à ?
Anh nhìn tôi với vẻ thật vô tội :
- Ồ, tiếng việt là thế à ?
- ….
Thật đáng ghét ! Gài bẫy …làm cho tôi tự nói mình tắc kè hoa chứ…
Thấy vẻ mặt đầy ấm ức mà không làm gì được của tôi, anh kéo tôi lại ôm thật chặt , giọng nói nhẹ nhàng nhưng rất dứt khoát :
- Dù em rất giống một người , nhưng với anh , em vẫn là Vy Anh, không phải là bất kì người nào khác.
Tuy tôi không hiểu những lời anh nói nhưng tim vẫn đập thật nhanh, đầu óc hoàn toàn rơi vào trạng thái trống rỗng…
Và tôi có cảm giác như hình như tôi có quen với người ấy…
Tôi đờ đẫn nhìn theo chiếc xe đua màu xám lạnh nhanh chóng hòa lẫn vào dòng người rồi biến mất.