Một tháng với tôi còn hơn địa ngục nhưng với anh ấy lại là không có gì.
Vô tâm thật !
Mà thôi, làm sao phải trách anh …
Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh :
- Em cũng thế ! Em cũng không có gì cả. Ngược lại là em rất vui , rất rất vui là đằng khác.
Anh mỉm cười gật đầu, đôi mắt tĩnh lặng.
Tôi lại cúi đầu, tự kỉ với cốc trà sữa.
Có vẻ như là anh ấy không quan tâm mấy vấn đề này.
Nhìn những hạt trân chân đang xoay tròn trong ly, tôi mím môi, nhỏ giọng :
- Anh không hỏi em tại sao lại vui à ?
Ánh mắt anh hiện lên tia cười :
- Vậy Vy Anh, sao em lại vui thế ?
Vui à ? Vui được không ?
Chẳng có giây phút nào mà tôi thật sự vui vẻ cả .
Những hạt trân châu xoay nhanh hơn, có phần lộn xộn.
Tôi ấp úng :
- Em…em vui vì…em – Không tìm ra lí do nào thích đáng, tôi bắt đầu bực dọc – mặc kệ em ! Em vui hay buồn không liên quan tới anh ! Anh đừng có hỏi những việc riêng tư như thế nữa đi !
Quá vô duyên !
Từ khi nào anh ấy lại trở nên lắm chuyện như thế !
Trước thái độ giận dữ của tôi, khóe miệng anh nâng lên, nghiêng đầu nhìn tôi với vẻ thích thú.
A !
Tôi ngay lập tức xấu hổ mà cúi gằm mặt .
Lúc nãy là do tôi đề nghị anh ấy hỏi mà…
Thôi kệ ! Ai bảo anh ấy nghe làm gì . Ai bắt anh ấy phải làm theo cơ chứ !
Đúng thế ! Với suy nghĩ hợp lí đó, tôi cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
Anh vẫn im lặng nhìn tôi, đôi khi ho vài tiếng đầy mệt mỏi, hơi thở rất nhẹ.
Khoảng lặng lại ùa về…
Tôi không kìm được mà lại đưa ra câu hỏi :
- Anh có gì thay đổi không ?
Anh gật đầu, nhấm nháp ly cà phê , thản nhiên :
- Anh không làm tổng giám đốc ở Khánh Phong nữa rồi.
Không làm tổng giám đốc ở Khánh Phong nữa !!!
Câu nói ấy giáng mạnh vào đầu tôi.
Tôi mở to mắt, kinh ngạc xen lẫn hoảng hốt nhìn anh :
- Anh Duy Phong, anh thất nghiệp rồi ?
Cà phê trong ly sóng sáng, anh che miệng ho sặc sụa, có vẻ bất đắc dĩ :
- Vy Anh ! Anh sẽ không để em phải nuôi anh , cho nên, em không cần phải như thế !
Tôi lườm anh, xí một tiếng rồi sau đó mới nhận ra…có cái gì đó khác thường rồi !!!
Nuôi anh à ? Tôi nuôi anh ấy à ?
Cái gì ? Tại sao tôi phải nuôi anh ấy ?
Ngừng ! Ngừng ! Ngừng !
Đừng suy nghĩ bậy bạ !
Tôi nhìn anh :
- Anh có phải là con của em đâu ?
Giọng anh đột ngột trầm xuống :
- Vy Anh !
Ngay lập tức, tôi đưa ly trà sữa lên miệng uống một hơi.
Đâu phải tôi muốn nghĩ như thế, mà là do anh ấy nói những câu dễ gây hiểu lầm …
Anh cũng không nói gì thêm, thần thái tĩnh lặng, đôi mắt sâu thẳm nhìn cà phê trong tách.