ánh mắt anh nhìn tôi đầy ma mãnh , có phần khiêu khích – bố em cẩn thận nhé !
Cái gì ! Dám tuyên chiến đến cả người bố vĩ đại của tôi á ?
Anh quá là ngang ngược rồi !
Tôi hung hăng đưa một chiếc bánh vào miệng vừa cắn cắn vừa liếc anh :
- Hứ ! Bố em không việc gì phải sợ cả ! bố em á, là giỏi nhất ! Em nói cho anh biết, ngay cả…- Lúc này, tôi bị nghẹn, ho một tiếng mới nói tiếp được – Ngay cả chú Hoàng Duy Thức của anh, kỹ sư thiên tài cũng không bằng bố của em đâu nhé !
Nói xong, tôi vô cùng đắc chí mà ăn thêm chiếc bánh nữa.
Anh đột nhiên tiến sát lại gần tôi đầy mờ ám :
- Vậy khi nào mình cho hai người ấy cạnh tranh nhé ?
Tôi nghiêng người sang một bên , ngượng ngùng nhưng vẫn rất dứt khoát :
- Tất nhiên là bố em thắng !
- Được ! Cho bố em thắng đi – anh lại tiến sát gần hơn mang theo hơi thở nam tính và mùi thơm dịu nhẹ quen thuộc làm tim tôi đập loạn nhịp.
Tôi bối rối :
- Em sắp ngã rồi.
Anh đưa tay khẽ chạm lên mái tóc ngắn ngủi của tôi, tia cười một thêm hiện rõ.
Tôi nhìn đi nơi khác lảng tránh :
- Anh thấy như thế nào ?
Vừa dứt lời mới biết mình hỏi một vấn đề sai trái !
Tại sao lại đi hỏi anh những thế này…
Anh nghiêm túc đánh giá :
- Rất xinh !
Xinh à…Nhịp tim tôi càng thêm hỗn loạn…
Để che đậy những cảm giác đó, tôi tỏ ra vô cùng bất đắc dĩ, thở dài :
- Tất nhiên rồi ! Người nói với em câu này không phải ít . Nghe mãi thật là chán.
Anh ngày một tiến sát hơn, giọng cười mờ ám :
- Bạn gái anh từ khi nào lại trở nên kiêu căng như thế ?
Ối ! Vừa nghiêng người tránh anh,tôi vừa run giọng :
- Em không phải bạn gái anh.
Anh nheo mắt :
- Không phải ?
Phải không ?
Nhìn thấy ánh mắt đáng sơh của anh tôi lập tức liền muốn trả lời là phải !
Nhưng mà đó là Vy Anh trước kia, còn Vy Anh bây giờ đã khác nên tôi gật mạnh đầu:
- Không phải !
Vẻ mặt của anh trở nên tĩnh lặng, như đang nghĩ ngợi điều gì đó, nhìn tôi đầy khó hiểu :
- Vy Anh , em trở thành vợ của anh từ bao giờ thế ?
Rầm !
Tôi từ trên ghế ngã nhào xuống…
Vợ ! Vợ á ?
Tôi choáng váng, đứng dậy một cách khó khăn…nhìn người từ đầu đến giờ vẫn giữ vẻ thản nhiên kia đầy cảnh giác :
- Anh là ai ?
Là người nào mà lại có ngoại hình, phong thái , cử chỉ, giọng nói giống hệt anh ấy.
Nói chung là nhất cử nhất động đều giống !
Thế nhưng lại toàn nói những điều trái-đạo-lí !!!
Làm tôi tưởng là anh ấy thật chứ…
Cảm giác hụt hẫng bỗng chốc ôm choàng lấy tôi…
Hm…nhưng cũng may kà không bị hố điều gì…
Anh hơi khựng người lại nhưng sau đó liền mỉm cười.
Nhìn vào thì cứ tưởng nụ cười đó là đơn giản , vô hại nhưng thực ra là kh