XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
t khiến người ta thấy rát bỏng.
Không còn gì để lưu luyến nữa, không còn gì nữa rồi. Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc - Chương 10
Phải đổi thêm mấy lần xe buýt nữa mới tới cửa hàng, vội vội vàng vàng nhưng cuối cùng Đàm Tĩnh vẫn bị đi làm muộn. Vừa bước vào cửa thấy Vương Vũ Linh nháy mắt ra hiệu cho mình, cô chưa kịp hiểu gì thì Quản lý đã nhìn thấy cô, nghiêm
nghị nói: “Đàm Tĩnh, sao cô lại đi muộn nữa vậy?”
Đàm Tĩnh hơi ngỡ ngàng nhưng đi muộn quả thực là không nên, cô đành cúi đầu nói: “Tôi xin lỗi.”
“Xin lỗi rồi thì có thể vi phạm quy định ư?” Quản lý lạnh tanh nói, “Tháng này cô đã đi muộn ba lần, theo quy định trừ hết tiền thưởng của cô.”
Đàm Tĩnh còn đang ngạc nhiên, lại nghe Quản lý nói: “Hôm qua cô xin nghỉ một ngày, theo quy định công ty, trừ tiền lương ngày hôm qua, còn nữa, “ngày mai cô đi làm cả hai ca.”
Đàm Tĩnh bị một loạt sự việc như thế làm cho ngơ ngác, bình thường Quản lý đối xử với cô cũng có thể nói là khá, bởi cô làm việc rất chăm chỉ, không bao giờ trốn việc. Hôm qua lúc cô xin nghỉ, Quản lý còn rất khách khí với cô. Sao hôm nay thái độ lại đột nhiên thay đổi một trăm tám mươi độ vậy?
Quản lý thấy cô đứng ngẩn ra đấy, lại càng tức hơn: “Còn không mau đi thay quần áo đi!”
Cô vội vàng đi vào phòng thay đồ, thay bộ quần áo đồng phục rồi ra ngoài. Người thu ngân ca sáng giao ban cho cô xong, cô mở máy thu tiền ra bắt đầu làm việc.
Công việc nhàm chán vô vị này, cô đã làm sáu năm rồi. Từ cửa hàng này đổi sang cửa hàng khác, rất nhiều đồng nghiệp thân quen đã chuyển đi chỗ khác hoặc kết hôn. Chỉ có cô và Vương Vũ Linh vẫn bám trụ công việc này. Dù sao đi nữa, công việc này nắng không đến mặt, mưa không đến đầu, tuy mỗi ngày phải đứng hàng mấy tiếng đồng hồ, thường xuyên đứng đến rộp cả chân, nhưng thu nhập hàng tháng lại rất ổn định.
Cô không có bằng đại học, những công việc có thể xin được cũng chỉ có vậy thôi, tuy không bao giờ dành dụm được tiền, nhưng còn tốt hơn là không có cơm ăn, nên cô rất trân trọng công việc này. Không hiểu sao cả chiều hôm nay Quản lý mặt cứ hầm hầm, lại còn đứng ỳ ra cạnh quầy thu ngân, khiến Vương Vũ Linh cũng không dám tranh thủ nói chuyện với cô.
Buổi tối sau khi tan làm, lúc ở trong phòng thay đồ thay quần áo, Vương Vũ Linh mới hỏi: “Mặt cậu sao vậy? Tối qua không ngủ được à? Còn nữa, hôm qua cậu xin nghỉ làm gì vậy? Đồn công an tìm cậu làm gì?”
Đàm Tĩnh biết Vương Vũ Linh tính khí nóng ny, biết được chuyện cả Tôn Chí Quân thể nào cũng lại khuyên cô ly dị. Vì thế cô giấu giếm nói: “Không có gì.”
“Xảy ra chuyện gì cậu lại còn định giấu tớ à?” Vương Vũ Linh tức giận, “Cậu có còn là bạn của tớ nữa không?”
Đàm Tĩnh gắng chuyển chủ đề, trên đường từ bệnh viện đến cửa hàng, sợ mang tiền trong người không an toàn nên giữa đường cô đã ghé vào ngân hàng, gửi tất cả số tiền vàođó, vì thế mới đi muộn. Cô đưa sổ tiết kiệm cho Vương Vũ Linh, dặn: “Cái này cứ tạm thời để ở