XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ẻ ngây thơ làm ba người lớn cười nghiêng ngả, Vương Vũ Linh làm bộ nghiêm túc nói: “Không được, mẹ con đã lấy bố con rồi, con chỉ có thể lấy người khác thôi. Thế nên cứ lấy cô Vương đi, đến lúc đó, cô Vương cũng không cho mẹ con đi làm, ngày nào cũng nấu cơm cho mẹ con ăn.”
Tôn Bình nhăn mặt nghĩ ngợi hồi lâu, rồi nói: “Con vẫn lấy mẹ cơ, mẹ con vất vả nhất, hơn nữa mẹ con cũng xinh nhé!”
Đến đây thì Lương Nguyên An không chịu nổi nữa, còn phì cả cơm ra ngoài, véo má Tôn Bình nói: “Bé tí thế này mà đã biết xinh với không xinh rồi.”
“Cô Vương buồn quá đi thôi.” Vương Vũ Linh hai tay ôm mặt, “Bình Bình nói cô Vương không xinh, cô Vương không lấy được chồng rồi…”
“Cô Vương, cô cũng xinh mà!” Tôn Bình ra sức an ủi, “Chắc chắn sẽ có một chú đẹp trai lấy cô!” Thằng bé nhìn sang Luong Nguyên An, nói: “Chú Lương, chú lấy cô Vương đi!”
Lương Nguyên An sặc cả bia, vừa ho vừa cười mắng: “Đồ quỷ sứ! Bé tí mà khôn thế!” Đàm Tĩnh mím môi cười, rót trà cho Lương Nguyên An, Lương Nguyên An khó khăn lắm mới hết ho, nói: “Thế nào cũng được! Hôm nay là sinh nhật mẹ cháu, cô chú muốn tặng mẹ cháu một món quà bí mật.”
“Tinh tinh tinh tinh!” Lương Nguyên An lôi ra một túi đen từ dưới gầm bàn, đặt lên mặt bàn rồi mở ra, để lộ một hộp bánh ga tô, lại mở tiếp hộp bánh ga rô ra, bên trong là một chiếc bánh ga tô kem rất đẹ
“Oa!” Tôn Bình dù sao cũng là trẻ con, không nhịn được reo lên: “Bánh ga tô sinh nhật to quá!” Lương Nguyên An cười hì hì nói: “Chính tay chú Lương làm đấy! Nào, chúng ta đốt nến cầu nguyện trước đã! Sau đó cùng nếm thử xem bánh ga tô này có ngon không nhé!”
Đàm Tĩnh vốn là nhân viên thu ngân, cô không khỏi lướt nhìn Vương Vũ Linh, rồi lại nhìn sang Lương Nguyên An. Lúc chiều cô không hề thu tiền chiếc bánh này, tuy rằng họ mua bánh có giảm giá cho nhân viên, nhưng chiếc bánh to thế này, giá không rẻ chút nào.
Không lẽ họ mua từ hôm qua?
Vương Vũ Linh cắm nến lên bánh, Lương Nguyên An bế Bình Bình, bảo cậu bé: “Cây nến này kỳ diệu lắm nhé, nó còn biết hát nữa đấy! Nào chúng ra cùng châm nến, nghe nó hát bài ca sinh nhật nhé!” Tôn Bình vui như tết, cậu chưa trông thấy cây nến biết hát bao giờ, nên khi cây nến vừa hát vừa nở xoè thành bông hoa, Tôn Bình sung sướng vỗ tay reo lên: “Mẹ! Mẹ cầu nguyện đi!”
Vương Vũ Linh kéo Đàm Tĩnh, giục cô mau cầu nguyện, Đàm Tĩnh vừa buồn cười vừa nhắm mắt lại chấp hai tay vào nhau. Cô còn có nguyện vọng gì đây? Chỉ mong sao bệnh của Tôn Bình sớm được chữa khỏi, để thằng bé bình yên lớn lên. Đây là tâm nguyện duy nhất của cô.
Những cái khác, không nhắc đến cũng đành.
Cô mở mắt ra, cùng mọi người thổi nến.
Bánh ga tô Lương Nguyên An làm rất ngon, chia cho mỗi người một miếng to mà không ăn hết. Cuối cùng lại đựng cả vào hộp, để Đàm Tĩnh mang về nhà.
Trên xe buýt, có lẽ vì mệt mỏi quá nên Tôn Bình ngủ thiếp đi. Sau khi ăn cơm xong, mọi người còn đưa cậu bé ra công viên nằm giữa bùng binh chơi, Tôn Bình không thể chơi những tr