XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
chỗ cậu nhé.”
Vương Vũ Linh thấy là số không kỳ hạn, lại mở ra xem con số bên trong, giật mình hỏi: “Sao tự nhiên cậu lại gửi nhiều tiền thế? Cậu lấy đâu ra vậy?”
Thấy Đàm Tĩnh im lặng, Vương Vũ Linh biết tính cô, chị lắc đầu, cất quyển sổ đi, nói: “Nếu không phải tớ biết cậu bao nhiêu năm nay, thì thế nào cũng nghĩ rằng hôm qua cậu đi ăn cắp. Lương còn chưa phát, cậu đã gửi không kỳ hạn hơn một vạn tệ… Đây là tiền phẫu thuật để dành cho Bình Bình à?”
“Đây là tiền tớ đi vay người khác, có khi cũng chẳng mấy ngày đã phải dùng hết rồi.” Lúc Đàm Tĩnh nhíu mày, đầu lông mày cô đã lờ mờ xuất hiện những nếp nhăn, “Còn lâu mới đủ tiền phẫu thuật cho Bình Bình…” Cô thở dài, không nói gì nữa.
Vương Vũ Linh biết hễ nhắc đến bệnh của Bình Bình là Đàm Tĩnh lại đầy tâm trạng. Cô không có cách nào khuyên bảo hay an ủi, càng không có cách nào giúp được Đàm Tĩnh, đành vỗ vỗ lưng Đàm Tĩnh: “Đi thôi, tớ và Lương Nguyên An đã hẹn cùng nhau mời cậu ăn cơm rồi, chúng ta đi đón Bình Bình trước đã.”
Đàm Tĩnh còn chưa kịp ăn trưa, nghe thấy Vương Vũ Linh nói vậy, mới cảm thấy đói cồn cào. Ăn của bạn hoài cũng ngại ngần, cô bèn đề nghị: “Cùng ăn cơm cũng được, nhưng cùng trả tiền nhé. Mà này, sao cậu và Lương Nguyên An lại muốn mời tớ ăn cơm vậy? Không lẽ…” Nói đến đây, cô mới nở nụ cười.
Vương Vũ Linh lại đập vào lưng cô một cái: “Đáng ghét! Bất luận thế nào hôm nay tớ cũng phải mời cậu ăn cơm, chắc cậu quên mất hôm nay là ngày gì rồi hả?”
Đàm Tĩnh ngây ra một lúc, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn không nghĩ ra. Cuối cùng Vương Vũ Linh không nhịn nổi, đành nói: “Hôm nay là sinh nhật cậu! Sinh nhật mà cũng quên! Cậu xem lại mình đi, suốt ngày cứ tất tả những việc đâu đâu ấy!”
Đàm Tĩnh thật không ngờ hôm nay lại là sinh nhật, quả thực cô cũng bận quá nên quên mất. Hai hôm nay hiết đến đồn công an, lại chạy đến bệnh viện rồi gặp Nhiếp Vũ Thịnh, cô cảm thấy cuộc sống như một dòng chảy xiết, mỗi một con sóng tới là một tai hoạ giáng xuống, mà thân cô như cánh bèo trôi, chỉ biết thả trôi theo sóng nước, đâu còn sức lực để ý đến những việc khác nữa.
“Sinh nhật vui vẻ” Vương Vũ Linh cười nói: “Thế nên hôm nay bọn tớ mời cậu ăn cơm. Đi thôi! Mau đi đón Bình Bình!”
Bọn họ ăn ngay tại quán mà ngày thường hay lui tới, ba người lớn và một đứa trẻ con, gọi bốn đĩa thức ăn và một bát canh, tuy quán nhỏ nhưng thức ăn rất đầy đặn, lúc này cô đã đói hoa cả mắt, liền chan canh vào bát rồi dỗ Tôn Bình ăn. Tôn Bình rất ngoan, ngồi đó tự xúc ăn từng thìa một đến hết cả bát, có điều mặt mũi dính đầy cơm, làm Vương Vũ Linh dỗ: “Cậu chàng đẹp trai ơi, càng lớn cậu càng đẹp trai rồi đấy, lớn lên lấy cô Vương nhé?”
Tôn Bình mở to cặp mắt đen tuyền nhìn cô, rồi lại lắc đầu: “Con lớn lên không lấy cô đâu.”
“Thế con lấy ai?”
“Con lấy mẹ cơ, mẹ vất vả nhất, con lấy mẹ rồi, không cho mẹ đi làm nữa, ngày nào con cũng nấu cơm cho mẹ ăn.”