XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
được cô ta.
Khi ném cả đống tiền xuống đất, qua những tờ tiền tung toé, anh trông thấy nước mắt lấp loáng nơi đáy mắt Đàm Tĩnh, người đàn bà này lúc nào cũng giả tạo như vậy, nhưng đáng hổ thẹn là, thấy cô nước mắt lưng tròng, anh luôn cảm thấy, mình mới là người sai.
Quay trở lại bệnh viện, thực hiện xong hai ca phẫu thuật, anh mệt đến nỗi ngồi thừ trên ghế không đứng dậy nổi, lúc này anh mới có thể tạm quên đi hình ảnh của Đàm Tĩnh. Chiếc hộp mà Đàm Tĩnh đưa trả anh vẫn còn để trong tủ phong thay đồ của bệnh viện. Thực ra anh vẫn ôm một tia hy vọng hão huyền, ví dụ như một ngày nào đó Đàm Tĩnh sẽ nói với anh rằng, Nhiếp Vũ Thịnh, em sai rồi, thực ra em đã nói dối anh. Khi anh khó khăn nhất, khổ sở nhất ở nước ngoài anh đã hèn hạ tự lừa mình rằng, nếu như lúc trở về nước, Đàm Tĩnh bỗng nhiên xuất hiện trước mặt anh, cô chỉ cần nói, em không làm gì hết, em nói dối anh đấy thôi, anh nguyện sẽ tin cô tất cả.
Nhưng ngay đến một cơ hội như vậy, cô cũng không cho anh.
Khi thay quần áo, anh thản nhiên hắt chiếc hộp giấy sang một bên, thấy bên trong vang tiếng sột soạt, là những lá thư đó. Anh nhớ lại những tháng ngày viết thư, nhớ mình từng cặm cụidịch tài liệu thuê cho người ta giữa kỳ nghỉ hè nóng hầm hập, đội nắng bán đồ uống trên phố, chỉ vì muốn mua cho cô một chiếc ghim cài áo. Chiếc ghim cài áo đó gắn kim cương, hồi ấy đã đáng giá mấy nghìn tệ, rất đắt. Cô vốn không chịu nhận nhưng anh nói: “Đây là anh dùng tiền tự kiếm được mua cho em, anh hy vọng sau này có thể tặng cho em những thứ đồ khác.”
Sau này khi mua nhẫn, anh cũng cố ý mua kiểu đồng bộ với chiếc ghim cài áo. Như vậy, cô đeo cả nhẫn và ghim cài áo sẽ không bị khập khiễng.
Cô từng hỏi, tại sao lần đầu tiên tặng quà lại tặng cô ghim cài áo. Anh đáp rằng anh hy vọng thứ ở gần tim cô nhất là do anh tặng. Hồi đó, cô cười ngọt ngào làm sao, còn anh hồi đó ngốc nghếch biết chừng nào.
Bây giờ cô đã bán chiếc ghim cài áo đi rồi, vì nó đáng giá vài nghìn tệ.
Anh nhớ lại tình cảnh khi cô thốt ra những lời này, mới thấy mình thật là ngốc. Có lẽ chẳng ai ngờ năm xưa anh lại làm những chuyện ngốc nghếch, nói những lời ngớ ngẩn như vậy. Anh khẽ cau mày, đẩy bừa chiếc hộp vào trong, như thể trên chiếc hộp có virus nên anh không muốn sờ vào, cũng không muốn động vào nữa vậy.
Anh vừa thay quần áo xong, Thư Cầm đã gọi điện. Đang lúc tâm trạng không được tốt, anh bèn hỏi: “Chuyện gì vậy?”
“Bác sĩ Nhiếp, anh đã hứa đến giúp tôi rồi đấy! Chín giờ tối nay, nhớ đến đúng giờ nhé! Anh không quên đấy chứ?”
Bây giờ anh sực nhớ ra, mình đã hứa với Thư Cầm nếu như buổi liên hoan mừng ngày thành lập công ty của cô ấy không rơi vào ngày mình phải trực đêm,đón cô ấy, để cô khỏi phải đi hát karaoke mà lòi mặt xấu. Hoá ra là hôm nay, anh quên béng đi mất.
Hai ngày hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, đầu tiên là Đàm Tĩnh bỗng nhiên ngất xỉu trước mắt anh, sau đó cô ta đòi tiền anh, khiến anh thấy trong lòng trống rỗng, lúc này thà ở bên Th