XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
vận động mạnh, nhưng có thể đi tàu hoả, cưỡi đu quay như những đứa trẻ bình thường khác. Thường ngày Đàm Tĩnh ít khi có thời gian đưa con đi chơi, không ngờ Tôn Bình thích Lương Nguyên An, cứ đòi anh phải lái xe tăng với mình. Đàm Tĩnh đau xót nghĩ, có lẽ vì Tôn Chí Quân chưa bao giờ đưa con đi chơi nên trong lòng cậu bé đã bị thiếu thốn hình ảnh người bố quá lâu, quá lâu rồi.
Xuống xe buýt vẫn còn phải đi bộ một đoạn đường, Đàm Tĩnh vừa bế con lại vừa phải xách bánh ga tô, thực rất vướng víu, đi được mấy bước đã thở không ra hơi. Cô định ngồi xuống bên lề đường để đổi tay, nào ngờ vừa đổi tay thì Bình Bình tỉnh dậy, mở mắt khẽ gọi: “Mẹ.”
Đàm Tĩnh đáp “ừ” rồi nói: “Mẹ không bế nổi con nữa, mẹ cõng con được không?”
Cô cõng cậu bé lên lưng, như thế này nhẹ nhàng hơn rất nhiều, lại rảnh tay để xách bánh ga tô nữa. Tôn Bình rất thích ăn bánh ga tô, thỉnh thoảng cô cũng mua bánh ga tô hạ giá vì sắp hết hạn ở cửa hàng cho cậu bé ăn, nhưng bánh ga tô mới rõ ràng ngon hơn.
Tôn Bình ôm cổ mẹ, thủ thỉ bên tai: “Mẹ ơi, hôm nay sinh nhật mẹ, mẹ có vui không?”
“Vui, chỉ cần có Bình Bình là mẹ vui.”
Tôn Bình cười hì hì, nói: “Bình Bình cũng vui, vì mẹ vui. Cây nến biết hát ấy hay quá mẹ nhỉ, xe tăng mà chú Lương cho con đi đó con cũng thích lắm, tiếc là không có bố ở đấy. Mẹ ơi, bố đâu rồi?”
Đàm Tĩnh thoáng sững người, đáp: “Bố phải đi làm tăng ca.”
“Sao bố cứ suốt ngày tăng ca…” Tôn Bình lại sắp thiếp đi, chàng nhỏ gục đầu vào vai cô, đến giọng nói cũng mơ màng. “Mẹ ơi, bố muốn kiếm tiền chữa bệnh cho con nên mới suốt ngày làm tăng ca đúng không ạ? Bà Trần nói, ngày nào mẹ cũng phải đi làm không chơi với con được, vì mẹ muốn kiếm tiền chữa bệnh cho con. Đợi sau này bệnh con khỏi rồi, con sẽ lớn thật nhanh, kiếm thật nhiều tiền, nhất định không để cho mẹ và bố đi làm nữa…. Như thế bố mẹ sẽ có thời gian chơi với con.”
Nước mắt cô cố kìm nén cả ngày nay, cuối cùng cũng lã chã tuôn rơi.
Khi nhận được điện thoại của Thư Cầm, tâm trạng Nhiếp Vũ Thịnh đang rất nặng nề. Anh rút ba vạn tệ, rồi cố tình đổi tiền lẻ, vì anh chỉ muốn đưa cho Đàm Tĩnh hai vạn chín nghìn sáu trăm bốn mươi mốt đồng. Khi vứt tiền xuống đất, trong lòng anh chợt dâng lên một cảm giác khoan khoái vì đã chà đạp được cô. Nhưng khi bước ra khỏi quán cà phê, khởi động xe, anh mới cảm thấy đâu đó dưới xương sườn đau nhói. Cái gọi là đau như dao cắt, hoá ra là thế này.
Anh hận Đàm Tĩnh nhất cũng là vì điểm này, bất luận lúc nào cô luôn luôn biết cách túm được điểm yếu đuối của anh, rồi nghiến răng đâm cho anh một nhát dao. Hôm qua khi cô đòi tiền anh, anh còn thấy rất khoái chí, cho dù đằng sau sự khoái chí này là niềm căm phẫn. Anh cũng chỉ mong sao có thể dùng tiền để kết thúc tất cả, nếu tiền quả thực có thể kết thúc tất cả, khiến anh quên được cô.
Thực ra anh cũng biết, mình nực cười đến thế nào. Dù người đàn bà đó có làm chuyện độc ác hơn thế nữa, anh cũng không thể quên